Cái giá của ước mơ

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, có sáu anh trai và ba chị em gái. Nhà tôi chẳng có tài sản gì đáng giá, nhưng lúc nào cũng đầy ắp tình thương và sự quan tâm. Tôi sống hòa đồng, năng nổ trong mọi việc, luôn nuôi trong mình một ước mơ và cố gắng từng ngày để biến nó thành sự thật.
Tôi muốn trở thành vận động viên bóng chày. Năm 16 tuổi, tôi đã có thể ném bóng trúng gần như bất cứ vật gì đang di chuyển trên sân với tốc độ 90 dặm/giờ. Tôi may mắn có một huấn luyện viên không chỉ tin ở tôi, mà còn dạy tôi biết tin vào chính mình. Thầy giúp tôi hiểu sự khác biệt giữa việc chỉ có một ước mơ và thật sự tin vào ước mơ ấy. Rồi một chuyện xảy ra đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi.
Đó là mùa hè năm học thứ ba, một người bạn giới thiệu cho tôi một công việc làm thêm. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi có thể kiếm tiền: có tiền cho những buổi hẹn hò, mua xe đạp, mua quần áo mới và bắt đầu tiết kiệm để mua nhà cho mẹ. Viễn cảnh ấy hấp dẫn đến mức tôi muốn nắm lấy cơ hội ngay lập tức.
Nhưng tôi cũng hiểu rằng nếu đi làm, tôi sẽ phải bỏ các buổi tập bóng chày. Điều đó khiến tôi băn khoăn. Tôi tự trấn an bằng lời mẹ từng dạy: “Nếu các con đã chọn làm việc gì, các con phải có trách nhiệm với điều đó”.
Khi tôi xin phép không tiếp tục chơi bóng nữa, thầy huấn luyện nổi giận:
– Em còn cả cuộc đời phía trước để làm việc, còn thời gian chơi bóng thì chỉ có một đoạn rất ngắn thôi. Đừng phí hoài nó.
Tôi cúi gằm mặt, cố giải thích về ước mơ mua xe đạp, mua quần áo và mua một căn nhà mới cho mẹ.
– Công việc này trả em bao nhiêu? – Thầy hỏi.
– Năm đôla một giờ, thưa thầy. – Tôi đáp.
– Vậy năm đôla là cái giá cho ước mơ của em sao?
Câu hỏi bất ngờ và thẳng thắn ấy khiến tôi nhận ra sự khác biệt giữa lợi ích trước mắt và mục tiêu lâu dài. Tôi bừng tỉnh, rồi dốc toàn bộ sức lực và ý chí vào mùa bóng chày năm đó. Sau đó, tôi được câu lạc bộ Pittsburgh Pirates mời chơi với hợp đồng trị giá 20 nghìn đôla. Tôi cũng góp phần giúp Đại học Arizona giành cúp vô địch. Về sau, tôi ký hợp đồng trị giá 1,7 triệu đôla với câu lạc bộ nổi tiếng Denver Broncos và mua cho mẹ căn nhà mà tôi hằng mơ ước.