Căn bệnh da cổ của tui
Nhìn vậy chứ da cổ tui đâu phải bị lang beng hay nổi đồi mồi gì đâu nghe!
Chuyện là hồi trước, đất U Minh còn cao. Đến mùa mưa, nước rừng đổ ra ào ạt, đỏ thẫm như nước trà đặc. Mấy con kinh, con rạch nhỏ quanh co dẫn nước ra sông Ông Đốc, rồi sông Ông Đốc lại chảy thẳng ra biển.
Thuở ấy, hai bên bờ sông Ông Đốc toàn là rừng dừa nước chen dày, kéo dài một mạch gần tới mé biển rồi như khựng lại giữa chừng… Có đoạn, con sông rộng đến ba trăm mét. Nước chảy xiết như con rắn khổng lồ quẫy đuôi, nên đêm xuống, nhìn vào đầu các cọc cừ đều thấy ánh lân tinh sáng lòa. Khi con nước ròng, gió thổi qua những hàng cột đáy làm chúng rung lên, kêu o… o… Ai đi xuồng gặp lúc xuôi nước, băng ngang ruộng đáy nghe vèo một cái là chóng mặt liền.
Bữa đó, tui với dượng Tư nó chèo chiếc ghe cà dom xuống chợ Cà Mau mua ít xi măng về dùng. Lỡ con nước, tụi tui phải quay về lúc nước ròng ban đêm. Tui ngồi phía sau kềm lái, để ghe xuôi theo dòng nước lao băng băng. Trời tối đen như mực, tui cứ nghểnh cổ nhìn theo dải sáng nhờ nhờ trên trời mà lần hướng lái.
Ghe đang phóng vun vút thì tui nghe dượng Tư ngồi đằng trước la lớn: “Coi chừng gạt!”. Ngay lập tức, bên tai tui vang lên một tiếng “vèo”, thân người nhẹ bẫng, còn chiếc ghe thì lủi tuốt lên mé bờ. Dượng Tư la bài hãi, tui bực quá bèn đáp:
– Tui đâu còn thấy đường nữa, sợi dây kẽm chằng cột đáy vừa gạt bay mất cái đầu tui rồi!
Tui nghe tiếng mình phát ra từ chỗ cần cổ chứ không phải từ miệng. Nghe vậy, dượng Tư hốt hoảng chạy lại, mò cái đầu ráp lên cho tui, rồi lấy hồ xi măng trét quanh cổ. Vì đêm hôm lụp chụp, lại không có bay nên ổng tô không được láng. Thành ra đến giờ da cổ tui mới sần sượng như vậy đó. Ai không tin thì cứ thử một lần sẽ biết.