Câu chuyện cái mũ

Một khu rừng nọ bỗng bốc cháy. Gió lại thổi mạnh khiến ngọn lửa bùng lên dữ dội, nhuộm đỏ cả một góc trời. Các loài vật trong rừng hoảng hốt chạy đi dập lửa. Con xách xô, con bê chậu, con múc nước, con tạt nước vào lửa. Cuối cùng, đám cháy cũng được dập tắt.
Thế nhưng trong lúc chữa cháy, đầu Gấu con không may bắt lửa. Mảng lông vàng nhạt trên đỉnh đầu bị cháy trụi, chỉ còn lơ thơ những sợi lông ngắn ngủn, cứng queo.
- Làm sao bây giờ? Con còn dám gặp thầy cô và các bạn nữa không đây?
Gấu con buồn bã khóc thút thít. Gấu mẹ liền làm cho con một chiếc mũ rơm rồi dịu dàng an ủi:
- Con đừng buồn. Đội chiếc mũ này lên thì không ai thấy chỗ xấu nữa. Vài ngày nữa, lông mới mọc ra, con sẽ lại đẹp như trước thôi.
Vì đầu bị thương, Gấu con xin nghỉ học hai ngày. Trước ngày Gấu con đi học lại, thầy chủ nhiệm Hươu cao cổ đứng trước lớp và trang trọng nói:
- Từ hôm nay, các con có thể đội những chiếc mũ rơm mà mình yêu thích đến lớp. Hình dáng càng độc đáo càng tốt!
Ngày hôm sau, Gấu con đội mũ rơm tới trường. Đến cổng lớp, nó vẫn còn ngập ngừng, chưa dám bước vào. Nhưng khi nhìn qua cửa sổ, Gấu con thấy bạn nào cũng đội mũ rơm. Đặc biệt là Khỉ con, bạn ấy đội một chiếc mũ nhọn dài đến nửa mét, trông buồn cười vô cùng. Gấu con không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Thời gian trôi qua, trên đầu Gấu con đã mọc lên một lớp lông mới. Nó không cần đội mũ rơm để che chỗ trọc nữa. Lạ thay, đúng ngày Gấu con để mũ ở nhà, các bạn trong lớp cũng thôi không đội mũ nữa.
Trò chuyện cùng bé
Các bé có biết vì sao khi Gấu con phải đội mũ rơm đi học thì các bạn trong lớp cũng cùng đội mũ không? Đó là vì các bạn muốn quan tâm và giúp Gấu con bớt ngại ngùng. Chúng ta cũng nên học cách quan tâm đến người khác, bởi khi nhận được sự quan tâm, ai cũng sẽ cảm thấy ấm áp và hạnh phúc.