Những đứa trẻ lười biếng

Mùa đông lạnh giá đã đến. Phải ở nhà một mình, Thỏ con cảm thấy buồn chán vô cùng.
- Đúng rồi, mình phải đi tìm bạn chơi mới được - Thỏ con thầm nghĩ.
Thế là Thỏ trắng rời khỏi nhà để tìm bạn. Nó đến nhà Gấu con, người bạn thân nhất của mình. Thấy Gấu con đang ngủ say, Thỏ con nghĩ bụng:
- Gấu con lười quá, mình đi tìm Rắn con chơi vậy.
Nói xong, nó lại chạy đến nhà Rắn con, nhưng Rắn cũng đang ngủ. Thỏ con tiếp tục đến nhà Ếch con và thấy Ếch con cũng ngủ nốt. Cuối cùng, Thỏ con đành lủi thủi quay về nhà và nói với mẹ:
- Con không muốn chơi với các bạn ấy nữa đâu.
Thỏ mẹ hỏi:
- Vì sao vậy?
- Vì các bạn ấy đều là những đứa trẻ lười biếng, giờ này mà vẫn còn ngủ nướng.
Thỏ mẹ xoa đầu Thỏ con rồi dịu dàng nói:
- Con trai ngốc của mẹ, các bạn không lười biếng đâu, các bạn đang ngủ đông đấy. Khi ngủ đông, các bạn ấy giảm hoạt động xuống mức thấp nhất, thậm chí có thể nhịn ăn. Trước đó, các bạn đã tích trữ năng lượng trong cơ thể và dùng dần cho đến mùa xuân năm sau mới thức dậy hoạt động trở lại.
Thỏ con chợt hiểu ra:
- Thì ra là vậy! Nhưng nếu thế thì chẳng còn ai chơi với con nữa rồi.
Thỏ mẹ nói:
- Con có thể tìm Sơn dương và Ngựa con chơi mà. Các bạn ấy giống chúng ta, không ngủ đông đâu.
Thỏ con hiểu ra, vui vẻ chạy đi tìm các bạn. Chúng cùng nhau chơi đùa thật vui.
Trò chuyện cùng bé
Gấu con, Rắn con và Ếch con có phải là những đứa trẻ lười biếng không? Không phải, các bạn chỉ đang ngủ đông. Rất nhiều loài động vật có thói quen ngủ đông vì mùa đông lạnh giá, thức ăn khan hiếm. Trước khi mùa đông đến, chúng ăn thật no rồi trốn dưới đất hoặc trong hốc cây, gần như không hoạt động để giảm tiêu hao năng lượng, nhờ vậy có thể qua cả mùa đông mà không bị đói.