Câu chuyện không có muối
Một lần tôi vào cửa hàng thực phẩm và thấy họ bán bia Pinđen, loại bia ngon nhất ở Tiệp Khắc mà tại Bra-ti-xla-va hiếm khi có. Tất nhiên tôi không thể bỏ lỡ dịp may này, liền mua đầy cả cặp da. Tôi xách chiếc cặp nặng trĩu leo lên xe điện thì gặp ngay bác hàng xóm. Ông chào tôi, nhìn chiếc cặp căng phồng rồi hỏi:
– Chúc mừng nhé, chắc mua được hàng hiếm rồi. Có gì hay trong đó vậy?
– Ồ, mấy thứ vô bổ thôi mà – tôi đáp qua loa, vì không muốn mang tiếng là người mê bia hay thích say sưa.
Nhưng ông hàng xóm tò mò đưa tay nhấc thử chiếc cặp:
– Úi chà, nặng thật! Cái gì mà nặng như muối mỏ thế?
Tôi liền vin vào câu nói ấy và đáp bừa:
– Bác đoán đúng đấy.
– Nhưng bác mua nhiều muối làm gì? Chẳng lẽ muối cũng trở thành hàng khan hiếm rồi sao?
Đã lỡ nói, tôi đành bịa tiếp rằng nghe đâu mỏ muối bị cháy nên phải đóng cửa. Nhà tôi lại sắp hết muối, vì thế tôi mua dự trữ phòng xa.
– Thế cơ à? – ông hàng xóm ngạc nhiên, vẻ mặt đầy lo lắng – Vậy thì tôi cũng phải mua ngay mới được.
Trên xe điện lúc ấy có hai bà nội trợ nghe lỏm được câu chuyện của chúng tôi. Tôi thấy họ nháy mắt ra hiệu với nhau điều gì đó, nhưng cũng chẳng để tâm.
Một tuần sau, nhà tôi hết muối thật. Sáng hôm ấy, tôi lại ra cửa hàng hỏi mua muối.
– Bác ơi, muối để ở đâu vậy?
– Ông này cứ như người từ cung trăng rơi xuống ấy, muối đã hết mấy hôm rồi.
– Lạ nhỉ, sao lại hết được?
Người bán hàng đáp:
– Người ta kéo đến như đàn châu chấu, ai cũng mua cả chục cân thì làm sao không hết. May mà tôi còn giữ được vài gói cuối cùng, không thì cũng phải ăn nhạt rồi.
Tôi đành đi lùng khắp các cửa hàng thực phẩm, nhưng nơi nào cũng hết. Ở đâu tôi cũng nghe những lời giải thích khác nhau:
– Mỏ muối bị cháy.
– Vườn bách thú mới đưa về chục con dê núi, mỗi ngày chúng ăn hết hàng tạ muối.
– Mưa làm ngập kho, muối ướt hết rồi, phải chờ khô mới bán được.
– Người ta đang làm hồ nước mặn cho khách du lịch, bao nhiêu muối đổ xuống đó vẫn chưa đủ.
– Ở chợ nông trang, muối đã lên tới hai cua-ron một cân.
Vân vân…
Khi thấy trong nhà ăn tập thể của xưởng, các lọ muối đều trơ đáy, tôi mới biết chuyện đã nghiêm trọng.
Tôi la ầm cả phân xưởng:
– Các bạn ơi! Đừng có điên mà tích trữ muối nữa! Lỗi là tại tôi cả. Muối ở nước ta thiếu gì, rồi cửa hàng sẽ bán đầy thôi.
Nhưng chẳng ai thèm nghe. Người ta còn cho rằng tôi bị “ấm đầu”. Ngay cả ông hàng xóm của tôi cũng bảo, dưới cái mũ của tôi hình như dạo này có gì lộn xộn thật.