Cây giữ phiền muộn

Người thợ tôi thuê để sửa lại nông trại vừa kết thúc ngày làm việc đầu tiên đầy mệt nhọc. Hôm ấy, anh đến muộn hơn hai giờ vì xe bị bể bánh, hệ thống điện trục trặc và chiếc xe tải của anh không thể khởi động. Gương mặt anh lộ rõ vẻ căng thẳng vì công việc không hoàn thành như dự định. Tôi lái xe đưa anh về nhà mình ăn tối. Trên đường, tôi ngỏ ý muốn ghé thăm gia đình anh. Khi chúng tôi đến trước cửa, anh bỗng dừng lại bên một cây nhỏ cạnh lối vào, đưa tay chạm nhẹ vào những nhánh cây.
Khi cửa mở, thái độ của anh thay đổi một cách đáng ngạc nhiên. Khuôn mặt anh giãn ra trong một nụ cười tươi tắn, nụ cười đầu tiên trong ngày. Anh ôm hai đứa trẻ vào lòng, ân cần hỏi thăm mẹ và vợ. Sau đó, anh đi cùng tôi ra xe. Khi ngang qua cái cây nhỏ lúc nãy, sự tò mò khiến tôi không thể không hỏi anh về điều vừa thấy.
– À, đó là cây trút phiền muộn của tôi – anh giải thích. – Tôi biết mình không thể tránh khỏi những lo toan và rắc rối trong công việc. Nhưng tôi chắc chắn một điều: những rắc rối ấy không thuộc về mái nhà nhỏ của tôi. Vì vậy, mỗi tối khi về đến nhà, tôi treo chúng lên cây. Sáng hôm sau, tôi sẽ mang chúng theo.
Anh mỉm cười rồi nói tiếp:
– Điều buồn cười là mỗi sáng khi tôi ra khỏi nhà và đem chúng theo, hầu như những phiền muộn ấy chẳng còn nhiều như đêm hôm trước nữa.