Tại sao những cây hồ dương có thể sinh trưởng trong sa mạc hoang vu?

Ở vùng Tân Cương có một con con sông nội địa lớn nhất tên là sông Tháp Lý Mục, hai bên dòng sông phần lớn là hoang vu, thực vật hiếm hoi, cây cực ít, cây hồ dương là cây gỗ lớn duy nhất sống được ở đó.
Hồ dương là một loài dương liễu, còn gọi là dương lá dị hình, trên cùng một thân cây có thể ra hai loại lá có hình dạng khác nhau. Một loại lá rộng bản như lá cây dương; một loại lá hẹp như lá cây liễu. Điều thú vị là ngoài hai loại kể trên còn có một loại lá ở ranh giới giữa hai loại trên tức là vừa giống lá cây dương vừa giống lá cây liễu. Hình dáng kỳ lạ của lá cây hồ dương rất hiếm gặp.
Người ta còn nói, sự kỳ lạ của cây hồ dương còn không phải là lá, mà là sức sống cực kỳ ngoan cường của nó. Nó không sợ sa mạc, sức chống hạn mạnh, một số rễ cây già có thể vươn xa mấy chục mét, trên mỗi chiếc rễ đều có thể nảy mầm lớn thành cây con mới, cành lá đan xen chằng chịt, có thể “trợ giúp” giữ đất cát vững hơn. Chính vì vậy cây hồ dương là một loại cây tốt ngăn cản sa mạc mở rộng. Hạt giống của cây hồ dương cũng có thể nảy mầm sinh trưởng, hạt có cánh, nhờ sức gió bay đi bốn bề. Nếu hạt rơi xuống hồ sẽ cùng dòng nước trôi theo tới những nơi xa sinh sống. Khi nó dạt vào ven bờ, được đất bồi đắp, trong 2-3 ngày là nảy mầm, ra rễ, cuối cùng một cây con mới ra đời. Trong loại cây dương nó là độc nhất vô nhị.
Có lẽ bạn sẽ cảm thấy kỳ lạ: vùng đất hoang vu, gió cát mạnh, ít nước, hồ dương làm thế nào để chống khô hạn và lớn thành cây? Các nhà khoa học nghiên cứu, cây hồ dương không chỉ có đặc tính kể trên mà còn có một bản lĩnh khác là khi có nước sẽ cố gắng tích trữ nước để chuẩn bị dùng khi khô hạn. Nếu trên thân cây hồ dương khoét ngang một lỗ thủng, thường từ lỗ đó sẽ bắn ra một tia nước như mở vòi nước, tia nước có thể bắn ngang xa hơn 1 m. Có người đã tính, cho dù lượng nước mưa hàng năm giảm đến 100-200 mm nó vẫn có thể sống được.
Cây hồ dương còn có một “tuyệt kỹ”, là không sợ nguy hại của đất mặn kiềm. Bạn nhìn kỹ thân cây hồ dương già. Tại một vài nơi nhấp nhô, có thể thấy chất kiềm trắng, đây chính là kiềm hồ dương. Hóa ra hồ dương sinh trưởng ở những vùng có đất mặn kiềm nên không tránh nổi việc hấp thụ lượng kiềm muối quá nhiều, nhưng nó có thể qua thân và lá cây bài tiết lượng kiềm muối thừa ra ngoài, tránh bị hại. Có khi lượng kiềm muối bài tiết ra ngoài nhiều còn nhỏ giọt xuống, đó chính là ““nước mắt hồ dương”” mà người ta thường nói tới.
Cây hồ dương sinh sống ở vùng hoang vu còn gặp một sự đe dọa nữa là sự chênh lệch nhiệt độ lớn ở vùng sa mạc, ban ngày khi Mặt Trời chiếu thẳng, nhiệt độ lên tới hơn 41°C, còn đêm xuống thì nhiệt độ lại hạ thấp xuống dưới -39°C. Tuy nhiên, nó đã chống được nhiệt độ cao lại chống được nhiệt độ thấp, như vậy sinh trưởng an toàn.