Chị em tôi

Dắt xe ra cửa, tôi lễ phép thưa:
- Thưa ba, con xin phép đi học nhóm.
Ba tôi mỉm cười:
- Ờ, nhớ về sớm nghe con!
Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu tôi nói dối ba. Mỗi lần như vậy tôi đều thấy ân hận, nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua.
Cho đến một hôm, vừa yên vị trong rạp chiếu bóng, tôi chợt thấy em gái mình lướt qua cùng một đứa bạn. Từ ngạc nhiên, tôi chuyển sang giận dữ. Mặc cho bạn năn nỉ, tôi vẫn bỏ về.
Hai chị em về đến nhà, tôi mắng em gái vì dám nói dối ba, bỏ học đi chơi, không chịu khó học hành. Nhưng trước sự giận dữ của tôi, nó chỉ thủng thẳng đáp:
- Em đi tập văn nghệ.
- Mày tập văn nghệ ở rạp chiếu bóng à?
Nó cười, giả bộ ngây thơ:
- Ủa, chị cũng ở đó sao? Hồi nãy chị bảo đi học nhóm mà!
Tôi sững sờ, đứng im như phỗng. Ngước nhìn ba, tôi đợi một trận cuồng phong. Nhưng ba tôi chỉ buồn rầu bảo:
- Các con ráng bảo ban nhau mà học cho nên người.
Từ đó, tôi không bao giờ dám nói dối ba để đi chơi nữa. Thỉnh thoảng, hai chị em lại cười phá lên khi nhắc chuyện nó rủ bạn vào rạp chiếu bóng để chọc tức tôi, khiến tôi tỉnh ngộ.