Chim ưng và Cáo

Chim ưng và Cáo từng thỏa thuận sống với nhau như bạn bè. Chúng chọn ở gần nhau, tin rằng tình láng giềng sẽ làm tình bạn thêm bền chặt. Chim ưng làm tổ trên một ngọn cây cao, còn Cáo đào hang và sinh con trong bụi rậm phía dưới. Thế nhưng một lần nọ, khi Cáo đi kiếm ăn, chim ưng đói bụng liền sà xuống bụi cây, quắp những con cáo con đem về cho đàn chim ưng con cùng ăn thịt.
Khi Cáo trở về, nó hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra. Nỗi đau mất con đã lớn, nhưng nỗi đau vì không thể báo thù còn lớn hơn. Là thú sống dưới đất, nó không sao với tới chim ưng trên cao. Cáo chỉ có thể đứng từ xa, cất tiếng nguyền rủa kẻ đã phản bội tình bạn. Kẻ yếu thế và cô độc thì còn biết làm gì hơn?
Nhưng rồi cũng đến ngày chim ưng phải trả giá cho tình bạn mà nó đã chà đạp. Có người đem dê ra đồng làm vật hiến tế. Chim ưng bay tới, quắp lấy bộ lòng còn bốc khói của con vật rồi tha về tổ. Vừa đến nơi, một luồng gió mạnh thổi qua làm những cành tổ khô cũ bén lửa, bốc cháy dữ dội. Đám chim ưng con bị lửa làm cháy xém, rơi xuống đất khi còn chưa biết bay. Thấy vậy, Cáo liền chạy tới ăn thịt chúng ngay trước mắt chim ưng.
Câu chuyện nhắc rằng kẻ phản bội bạn bè, dù nhất thời thoát khỏi sự trả thù của người bị hại, cuối cùng cũng khó tránh khỏi sự trừng phạt của trời cao.