Con lợn nhỏ khôn ngoan

Ngày xưa, có một con lợn nhỏ sống trong rừng rậm. Một hôm trời rét căm căm, có lão chó sói tìm đến hang, cất tiếng gọi:
– Chú lợn ơi! Chú cho ta vào nhà ngồi một lát cho đỡ lạnh nhé.
Chú lợn nhỏ trả lời:
– Tôi không cho vào đâu! Vào rồi ông ăn thịt tôi thì sao?
Sói ngọt ngào dụ dỗ:
– Không đời nào thế. Ta chẳng thèm ăn thịt chú đâu. Chỉ cho ta vào tránh rét một chút thôi!
Nhưng mặc sói năn nỉ, lợn con vẫn không đồng ý cho sói vào nhà. Lão sói lại nói:
– Chú lợn bé thân yêu ơi! Nếu ta chui hẳn vào thì chú sợ, vậy bây giờ cho ta để một chân vào thôi, ngoài này lạnh quá.
Ngay lúc ấy, chú lợn nhỏ liền đặt một thùng nước lên bếp đun sôi và để sẵn một chiếc bị lớn. Một lúc sau, sói lại năn nỉ:
– Chú lợn bé ơi! Chỉ để một chân vào nhà thì khó chịu quá. Chú cho ta duỗi luôn chân kia vào nhé?
Chú lợn nhỏ cũng đồng ý cho sói bỏ thêm một chân trước vào. Nhưng được một lát, lão sói lại khẩn khoản:
– Chú lợn nhỏ thân mến ơi! Cho ta để thêm một chân nữa vào nhé. Tiếc gì mà không cho?
Chú lợn ngần ngại, nhưng rồi cũng bằng lòng cho sói bỏ cái chân thứ ba vào.
Sói ta vẫn chưa vừa lòng. Lão cố làm ra vẻ rét mướt, run rẩy kêu lên:
– Chú lợn ơi! Ngoài này chân ta cóng mất rồi. Lạnh quá, ta không chịu nổi nữa. Chú cho ta để luôn chân kia vào nhé?
Chú lợn nhỏ biết sói sắp giở quẻ [*], liền căng ngay cái bị trước cửa hang và đồng ý cho sói thò chân vào. Sói nhảy nhào vào vồ lợn, nhưng vừa vặn chui tọt vào cái bị.
Chú lợn thắt miệng bị thật chặt rồi kéo ra ngoài trời giá lạnh. Chú lại lấy nước sôi đã đun sẵn trên lò, đến bên cái bị và nói:
– Hừ, phen này ta mới làm lông lão sói này. Phải cạo thật sạch mới được.
Nói rồi, lợn giội nước sôi vào bị. Sói bị bỏng, kêu thét ầm ĩ. Nó cố cắn rách bị, chui ra rồi cắm cổ chạy mất.
[*] Giở quẻ: thay đổi thái độ hoặc trạng thái đột ngột theo chiều hướng xấu, gây khó khăn, phiền phức. Ở đây có ý nói sói cố tình kiếm chuyện để ăn thịt lợn.