Con lợn nhỏ khôn ngoan

Con lợn nhỏ khôn ngoan – Kho truyện cổ tích

Ngày xưa, có một con lợn nhỏ sống trong rừng rậm. Một hôm trời rét căm căm, có lão chó sói tìm đến hang, cất tiếng gọi:

– Chú lợn ơi! Chú cho ta vào nhà ngồi một lát cho đỡ lạnh nhé.

Chú lợn nhỏ trả lời:

– Tôi không cho vào đâu! Vào rồi ông ăn thịt tôi thì sao?

Sói ngọt ngào dụ dỗ:

– Không đời nào thế. Ta chẳng thèm ăn thịt chú đâu. Chỉ cho ta vào tránh rét một chút thôi!

Nhưng mặc sói năn nỉ, lợn con vẫn không đồng ý cho sói vào nhà. Lão sói lại nói:

– Chú lợn bé thân yêu ơi! Nếu ta chui hẳn vào thì chú sợ, vậy bây giờ cho ta để một chân vào thôi, ngoài này lạnh quá.

Ngay lúc ấy, chú lợn nhỏ liền đặt một thùng nước lên bếp đun sôi và để sẵn một chiếc bị lớn. Một lúc sau, sói lại năn nỉ:

– Chú lợn bé ơi! Chỉ để một chân vào nhà thì khó chịu quá. Chú cho ta duỗi luôn chân kia vào nhé?

Chú lợn nhỏ cũng đồng ý cho sói bỏ thêm một chân trước vào. Nhưng được một lát, lão sói lại khẩn khoản:

– Chú lợn nhỏ thân mến ơi! Cho ta để thêm một chân nữa vào nhé. Tiếc gì mà không cho?

Chú lợn ngần ngại, nhưng rồi cũng bằng lòng cho sói bỏ cái chân thứ ba vào.

Sói ta vẫn chưa vừa lòng. Lão cố làm ra vẻ rét mướt, run rẩy kêu lên:

– Chú lợn ơi! Ngoài này chân ta cóng mất rồi. Lạnh quá, ta không chịu nổi nữa. Chú cho ta để luôn chân kia vào nhé?

Chú lợn nhỏ biết sói sắp giở quẻ [*], liền căng ngay cái bị trước cửa hang và đồng ý cho sói thò chân vào. Sói nhảy nhào vào vồ lợn, nhưng vừa vặn chui tọt vào cái bị.

Chú lợn thắt miệng bị thật chặt rồi kéo ra ngoài trời giá lạnh. Chú lại lấy nước sôi đã đun sẵn trên lò, đến bên cái bị và nói:

– Hừ, phen này ta mới làm lông lão sói này. Phải cạo thật sạch mới được.

Nói rồi, lợn giội nước sôi vào bị. Sói bị bỏng, kêu thét ầm ĩ. Nó cố cắn rách bị, chui ra rồi cắm cổ chạy mất.


[*] Giở quẻ: thay đổi thái độ hoặc trạng thái đột ngột theo chiều hướng xấu, gây khó khăn, phiền phức. Ở đây có ý nói sói cố tình kiếm chuyện để ăn thịt lợn.

Xem thêm Chuyện kể bé nghe

Ông chủ cửa hàng bánh kẹo

Ông chủ cửa hàng bánh kẹo

Tại vùng Tơ-lan-păng có một cửa hàng bánh kẹo nổi tiếng của bác Phơ-lip. Không ai biết cửa hàng ấy có từ bao giờ, chỉ biết bác Phơ-lip đã nối nghiệp cha ông suốt ba đời và được...
Chính tôi có lỗi

Chính tôi có lỗi

Ngoài hành lang nhà ở của Vla-đi-mia I-lích, người chỉ huy đội bảo vệ điện Krem-li đặt một trạm gác. Các học sinh trường quân sự thay nhau trực nhật hằng ngày. Hôm ấy, một học...
Đồng mười xu

Đồng mười xu

Hôm ấy, mẹ Cốt bảo: – Cốt, con cầm mười xu ra hiệu mua bánh mì nhé! Đi từ từ thôi kẻo vấp ngã. Ngoài đường, trời nắng chang chang. Cốt hơi cúi đầu, vừa đi vừa ước ao được chạy ra...
Lê-nin và ông lão đi săn

Lê-nin và ông lão đi săn

Ông lão bắt đầu kể với tôi rất tỉ mỉ về việc sau một chuyến đi săn, Lê-nin mời ông đến Mát-xcơ-va để thăm Lê-nin và xem xét mọi việc. Từ một nơi thâm sơn cùng cốc đến thẳng...
Tôi xin chữa bệnh cho ngài

Tôi xin chữa bệnh cho ngài

Ô-guyn là một người chỉ thích ăn luôn miệng và ít vận động thân thể. Người gã béo ục ịch đến mức có lúc tưởng như nghẹt thở. Gã có một thầy thuốc trông nom sức khỏe. Khi gã tiêu...
Như thế nào là một ngày đẹp?

Như thế nào là một ngày đẹp?

Châu Chấu nhảy lên gò, chìa cái lưng màu xanh ra phơi nắng. Nó búng chân tanh tách, cọ giũa đôi càng rồi reo lên: – Một ngày tuyệt đẹp! – Thật khó chịu! – Giun Đất thốt lên, cố...
Anh hùng Lý Tự Trọng

Anh hùng Lý Tự Trọng

Anh Lý Tự Trọng sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Hà Tĩnh. Anh giác ngộ cách mạng rất sớm và được tổ chức đưa ra nước ngoài học tập. Vốn thông minh, anh học rất giỏi,...
Cái gì quý nhất?

Cái gì quý nhất?

Một hôm, trên đường đi học về, Hùng, Quý và Nam trao đổi với nhau xem ở trên đời này, cái gì quý nhất. Hùng nói: “Theo tớ, quý nhất là lúa gạo. Các cậu có thấy ai không ăn mà sống...
0.31184 sec| 865.695 kb