Con ngỗng vàng

con ngỗng vàng

Thuở xưa, có một người có ba đứa con trai, đứa con út được gọi là chàng Ngốc. Chàng thường bị khinh rẻ, chế giễu và nếu có việc gì thì cũng chẳng ai đếm xỉa đến chàng.

Vào một ngày nọ, người con trai cả muốn vào khu rừng đốn củi. Trước khi anh ta đi, người mẹ hiền cho anh ta một chiếc bánh trứng ngon lành và một chai rượu vang để đem theo bên mình ăn và uống khi đói và khát. Vừa vào tới rừng, một ông cụ bé nhỏ tóc bạc phơ chào anh và bảo:

- Cho lão xin một miếng bánh ở trong bị của anh và cho lão uống một ngụm rượu vang. Lão đói và khát quá!

Nhưng anh chàng khôn ngoan đáp lại:

- Nếu tôi cho lão bánh và rượu vang của tôi thì chính tôi sẽ chẳng có gì cả, thôi lão có thể đi đường lão được rồi đấy!

Thế rồi anh ta để mặc ông cụ đứng yên ở đó và đi tiếp.

Anh ta đẵn cây được một lát thì tự nhiên trượt tay, rìu chém vào cánh tay nên anh phải trở về nhà để băng bó. Tai nạn ấy chính là do ông cụ bé nhỏ tóc bạc phơ gây ra.

Rồi sau đó đến người con thứ hai đi rừng. Người mẹ cũng cho một chiếc bánh trứng và một chai rượu vang y như đối với người con cả. Anh ta cũng gặp đúng ông cụ bé nhỏ tóc bạc phơ, ông cũng xin anh một mẩu bánh và một ngụm rượu vang. Nhưng người con thứ hai nói nghe có vẻ có lý vô cùng:

- Tôi cho lão cái gì là tôi không có cái đó, thôi lão có thể đi đường lão được rồi đấy!

Thế rồi anh ta cũng để mặc ông cụ đứng yên ở đó mà đi tiếp.

Làm sao tránh khỏi bị trừng phạt: anh vừa mới chặt được vài nhát thì tự nhiên vung rìu chặt ngay vào chính chân mình nên phải khiêng trở về nhà.

Rồi sau đó chàng Ngốc cũng xin cha:

- Thưa cha, cha để cho con đi rừng đốn củi một bận xem sao.

Người cha đáp lại:

- Hai anh mày đã bị thương trong chuyện đó, thôi đừng có đi, mày thì biết gì về việc đi rừng đốn củi.

Chàng Ngốc xin mãi, xin cho kỳ được mới thôi. Người cha bảo:

- Muốn đi thì cứ đi đi. Có thất bại, đau đớn thì mới khôn ra được.

Mẹ trao cho anh một chiếc bánh luộc ủ tro và một chai rượu bia chua.

Vừa vào tới rừng thì ông già nhỏ bé tóc bạc phơ lại bước tới chào anh và bảo:

- Cho lão xin một miếng bánh và một ngụm rượu ở chai, lão đói và khát quá.

Chàng Ngốc đáp lại:

- Cháu chỉ có bánh ủ tro và bia chua thôi. Nếu cụ nhìn thấy dùng tạm được thì xin cụ cùng ngồi ăn với cháu.

Hai người lặng lẽ ngồi xuống. Khi chàng Ngốc lấy bánh ủ tro thì hóa ra là một chiếc bánh trứng ngon lành, và rượu bia chua kia đã biến thành rượu vang ngon.

Ăn uống xong đâu đấy, ông cụ bảo:

- Vì cháu tốt bụng và sẵn sàng chia của của mình cho người khác nên lão cũng muốn ban phước cho cháu. Ở đằng kia có một cây cổ thụ, cháu đẵn xuống thế nào cũng nhìn thấy trong đám rễ cây một cái gì đó.

Ngay sau đó, ông cụ chào từ biệt.

Chàng Ngốc đi lại đẵn cây cổ thụ. Cây vừa đổ xuống thì nhìn thấy trong đám rễ một con ngỗng lông bằng vàng thật.

Anh nhấc ngỗng lên và bế nó theo vào một quán trọ để ngủ trọ một đêm.

Chủ quán có ba cô con gái. Ba cô nhìn thấy ngỗng thì thắc mắc không hiểu là chim gì và chỉ muốn lấy được một chiếc lông bằng vàng của nó.

Cô cả nghĩ bụng:

- Thế nào mà chả có dịp để mình nhổ lấy một chiếc lông.

Khi chàng Ngốc bước ra ngoài ngoài, cô ta nắm ngay lấy cánh ngỗng, nhưng vừa đụng vào thì cả ngón lẫn tay của cô dính chặt luôn vào đó không rút ra được.

Một lát sau, cô thứ hai bước tới với ý định nhổ lấy một chiếc lông vàng. Cô vừa chạm tay vào người cô chị thì bị dính luôn vào người chị.

Sau cùng cô thứ ba bước tới cũng định nhổ một chiếc lông ngỗng. Ngay lúc đó, hai cô chị thét lên:

- Tránh ra, trời ơi là trời, tránh ra!

Cô em út chẳng hiểu tại sao mình lại phải tránh ra, cô nghĩ bụng:

- Cái gì các chị làm được thì mình cũng làm được.

Thế rồi cô nhảy tới, vừa đụng tới các chị thì cô cũng bị dính luôn vào, thế là cả ba cô phải ngủ chung với ngỗng đêm đó.

Qua sáng hôm sau, chàng Ngốc bế ngỗng đi chẳng để ý gì đến ba cô dính vào ngỗng, các cô đành phải lẽo đẽo theo sau, mặc anh muốn rẽ sang phải hay trái tùy ý. Cha xứ gặp đoàn người ở giữa đồng, cha xứ bảo:

- Không biết xấu hổ hay sao hả lũ con gái quạ tha ma bắt kia? Kéo đàn kéo lũ theo đàn ông đi giữa đồng ban ngày ban mặt thế kia thì coi sao được.

Cha liền nắm tay cô trẻ nhất tính kéo lại, cha vừa đụng đến cô thì chính cha cũng không thoát. Cha bị dính chặt luôn vào và cũng cứ thế lẽo đẽo đi theo sau.

Một lát sau, người giữ đồ thánh tìm đến. Thấy cha xứ bám sát gót ba nàng thiếu nữ thì hết sức lấy làm sửng sốt, thốt lên:

- Trời ơi, cha đi đâu mà vội vàng như vậy? Cha nhớ là hôm nay con phải làm lễ rửa tội cho một đứa trẻ nữa cơ đấy.

Người giữ đồ thánh chạy lại nắm lấy tay áo cha thì cũng bị dính vào.

Năm người đang bước thấp bước cao như vậy thì có hai bác nông dân vác cuốc ở đồng về. Cha xứ gọi họ, nhờ họ kéo mình và người giữ đồ thánh ra. Nhưng hai bác nông dân vừa sờ vào người giữ đồ thánh thì lại bị dính chặt luôn vào. Vậy là cả bảy người đành phải lẽo đẽo theo sau chàng Ngốc ôm ngỗng.

Rồi sau đó chàng Ngốc tới kinh đô. Vua ngự trị đất nước hồi bấy giờ có một cô con gái, nàng quá ư là nghiêm nghị, nghiêm nghị tới mức chẳng ai có thể làm trao cho nàng bật cười được. Vua truyền lệnh cho khắp thiên hạ, ai làm nàng công chúa bật cười thì được phép cưới nàng làm vợ.

Chàng Ngốc nghe tin ấy, cũng ôm ngỗng cùng đoàn người thất thểu bước thấp bước cao đến trước mặt nàng công chúa. Nàng nhìn thấy bảy người lếch thếch nối đuôi nhau tức cười quá nên bật cười lên, cười mãi, cười hoài như không muốn dứt.

Thế rồi chàng Ngốc đòi cưới nàng công chúa. Nhưng vua không thích chàng rể ấy, viện hết cớ này đến cớ khác để từ chối. Vua ra điều kiện trao cho chàng Ngốc phải tìm và dẫn tới một người có thể uống cạn hết một hầm rượu vang thì mới được cưới nàng công chúa.

Chàng Ngốc nghĩ ngay tới ông cụ bé nhỏ tóc bạc phơ, người có thể giúp anh chuyện này. Anh bước vào khu rừng, tới chỗ cây bị đẵn anh nhìn thấy có một người đàn ông nọ ngồi mặt buồn rườu rượi. Chàng Ngốc hỏi người đó lý do vì sao buồn như vậy.

Người đó trả lời:

- Tôi khát khô cả cổ, tôi đã uống mà vẫn còn khát. Tôi không chịu được nước lã. Thực ra, tôi đã uống cạn một thùng rượu, nhưng nó chỉ như muối bỏ bể.

Chàng Ngốc bảo:

- Thế thì anh có thể giúp tôi. Anh hãy đi với tôi, anh có thể uống no, uống tới chán thì thôi.

Rồi sau đó chàng Ngốc dẫn anh ta tới hầm rượu của đức vua. Anh chàng này nhảy tới các thùng rượu to tướng, uống mãi, uống hoài, uống tới khi căng tức cả bụng, chưa đến một ngày mà anh ta uống cạn hết cả một hầm rượu vang.

Chàng Ngốc lại đòi cưới nàng công chúa. Vua bực mình vô cùng, một tên vớ vẩn mà mọi người đặt tên là chàng Ngốc mà lại đòi cưới con gái ông ư? Vua lại đưa ra những điều kiện mới: Chàng Ngốc phải tìm sao cho ra một người có khả năng ăn hết một núi bánh.

Chàng Ngốc ngồi suy nghĩ một lát rồi bước vào khu rừng. Vẫn chỗ đẵn cây cũ có một người đàn ông nọ ngồi hai tay đang thắt bụng bằng một chiếc dây da, bộ mặt nom thật thiểu não, anh ta bảo:

- Tôi đã ăn một lò bánh, nhưng nó chẳng thấm tháp vào đâu cả đối với một người ăn thủng nồi trôi rế như tôi. Dạ dày tôi vẫn lép kẹp, tôi phải thắt bụng cho nhỏ lại kẻo chết đói mất.

Chàng Ngốc mừng khôn xiết lập tức nói:

- Anh vùng đứng dậy đi với tôi, anh sẽ được ăn no nê.

Chàng Ngốc dẫn anh ta tới sân rồng, đức vua cho chở bột mì của cả nước về cung, rồi sai nướng một núi bánh khổng lồ. Anh chàng người rừng đi ra, rồi bắt đầu ăn. Chỉ trong một ngày cả núi bánh biến mất.

Lần thứ ba chàng Ngốc đòi lấy nàng công chúa. Một lần nữa vua lại tìm cách thoái thác nên bắt chàng Ngốc phải tìm cho ra một chiếc thuyền có thể đi được cả trên cạn lẫn dưới nước.

Vua bảo:

- Nếu ngươi cập bến bằng thuyền đó thì ngươi có thể cưới con gái ta.

Chàng Ngốc đi thẳng vào khu rừng. Ông cụ nhỏ bé tóc bạc phơ, người mà anh mời ăn bánh trước đây đã ngồi ở đó. Ông cụ bảo:

- Chính lão đã uống và ăn hộ anh. Để lão cho anh chiếc thuyền, tất cả những chuyện đó đều do lão làm giúp anh, vì anh đã cư xử với lão tử tế.

Thế rồi ông cụ tóc bạc phơ trao cho chàng Ngốc một chiếc thuyền đi được cả trên cạn lẫn dưới nước.

Vua trông thấy thuyền cập bến thì không còn cách gì giữ con gái được nữa. Đám cưới được được tổ chức linh đình. Sau khi vua băng hà, chàng Ngốc lên nối ngôi rồi sống hạnh phúc bên người vợ của mình...

Xem thêm Truyện cổ tích Thế Giới

Ba hoàng tử lười

Ba hoàng tử lười

Thuở xa xưa, có một đức vua có ba cậu con trai, vua yêu quý cả ba con như nhau nên rất phân vân, chẳng biết chọn con nào lên nối ngôi sau khi mình qua đời. Khi đã tuổi cao sức yếu...
Chó sói và cáo

Chó sói và cáo

Sói và cáo ở chung, bất cứ điều gì sói muốn là cáo phải làm, vì trong hai thì cáo là kẻ yếu nhất. Cáo cũng rất muốn thoát ra khỏi cảnh này. Có lần cả hai đi qua rừng, sói bảo: -...
Gã xay bột nghèo khổ và chú mèo đốm

Gã xay bột nghèo khổ và chú mèo đốm

Sống trong nhà xay bột kia là một bác thợ xay nghèo không có vợ con gì cả. Có ba gã giúp việc ở với bác đã nhiều năm nay. Một hôm bác bảo họ: - Giờ ta đã có tuổi nên muốn được...
Ba bà kéo sợi

Ba bà kéo sợi

Thuở xưa có một thiếu nữ biếng nhác không muốn kéo sợi. Bà mẹ đã khuyên răn cô nhiều về việc này thế nhưng cô vẫn nhất quyết không ngồi kéo sợi. Có một lần, do giận dữ và không...
Truyện con quỷ và ba người lính

Truyện con quỷ và ba người lính

Thuở xưa xảy ra một cuộc chiến tranh lớn. Đức vua có vô số lính, trả lương cho họ quá ít, không đủ để sống. Có ba người lính bèn rủ nhau đào ngũ. - Nếu họ bắt được chúng ta, họ sẽ...
Ba người lùn trong rừng

Ba người lùn trong rừng

Ngày xưa có một người đàn ông góa vợ và một người đàn bà góa chồng. Người đàn bà có một con gái, và người đàn ông cũng có một con gái. Hai đứa bé chơi thân với nhau, thường rủ...
Kén phò mã

Kén phò mã

Ngày xửa ngày xưa có một hoàng tử thích đi chu du thiên hạ. Hoàng tử đem theo một gia nhân trung thành. Một ngày kia họ lạc vào một khu rừng rậm. Trời đã chập choạng tối mà họ vẫn...
Hai chàng Ferdinand

Hai chàng Ferdinand

Ngày xưa có hai vợ chồng nhà kia, khi họ còn giàu có thì lại chẳng có mụn con nào cả. Đến khi họ tán gia bại sản, nghèo khó thì lại sinh được một mụn con trai, nhưng vì họ nghèo...
0.23880 sec| 891.805 kb