Con voi của Trần Hưng Đạo

Trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên, trên đường tiến quân, voi của Trần Hưng Đạo không may bị sa lầy. Quân sĩ cùng nhân dân trong vùng tìm đủ mọi cách để cứu voi nhưng đều không thành. Bùn lầy nhão, thân voi lại to nặng nên mỗi lúc voi càng lún sâu, trong khi nước triều đang dâng lên rất nhanh. Vì việc quân cấp bách, Trần Hưng Đạo đành phải để voi ở lại. Con voi chảy nước mắt nhìn theo chủ tướng ra đi.
Có lẽ vì thương tiếc con vật khôn ngoan, nghĩa tình, từng có công với nước, nên khi hô hào quân sĩ, Trần Hưng Đạo đã chỉ xuống dòng sông Hóa mà thề: “Chuyến này không phá xong giặc Nguyên, thề không về đến bến sông này nữa!”.
Lời thề bất hủ ấy của Trần Hưng Đạo đã được ghi lại trong sử sách. Nhân dân địa phương đắp mộ cho voi, dựng tượng voi bằng gạch, sau đó tạc tượng đá và lập đền thờ con voi trung hiếu này.
Ngày nay, sát bên bờ sông Hóa vẫn còn một gò đất lớn nổi lên. Tương truyền đó chính là mộ voi ngày xưa.