Chiếc dao nóng nảy

Mi-chi-a cầm dao gọt một chiếc gậy. Nhưng gọt được một chốc, cậu liền quẳng gậy xuống đất. Chiếc gậy cong queo, sần sùi, trông thật xấu.
– Sao con lại quẳng gậy đi? – Bố hỏi.
– Tại con dao xấu quá, gọt thế nào cũng không trơn được – Mi-chi-a đáp.
– Không đâu! – Bố nói – Dao rất tốt, chỉ có điều tính nó nóng nảy. Con phải dạy cho nó biết kiên nhẫn.
– Dạy thế nào ạ? – Mi-chi-a hỏi.
– Dạy thế này… – bố nói rồi nhặt chiếc gậy lên, cầm dao gọt thật cẩn thận, nhẹ nhàng, từng chút một.
Bấy giờ Mi-chi-a hiểu phải dạy dao kiên nhẫn ra sao. Cậu bắt chước bố, gọt từng nhát thật chậm rãi và cẩn thận.
Một hồi lâu, chiếc dao nóng nảy vẫn chưa chịu làm theo ý Mi-chi-a. Nó cứ nóng nảy, vội vàng, lúc thì trượt sang bên này, lúc lại xén lẹm bên kia. Nhưng Mi-chi-a không nản, vẫn bắt nó phải kiên nhẫn.
Dần dần, chiếc dao gọt tốt hơn. Nhẵn hơn. Đều hơn. Và đẹp hơn.