Vào nghề

Hè năm ấy, Va-li-a theo bố mẹ đi xem xiếc. Em thích nhất tiết mục “Cô gái phi ngựa đánh đàn”. Va-li-a nghĩ: “Cô ấy vừa xinh đẹp vừa dũng cảm”. Từ đó, em mơ ước trở thành diễn viên phi ngựa.
Dịp may rồi cũng đến. Rạp xiếc cần tuyển diễn viên, Va-li-a xin bố mẹ ghi tên cho mình đi học. Em gặp ông giám đốc và thưa:
– Xin bác nhận cháu vào học tiết mục “Phi ngựa đánh đàn”.
– Được! – Ông giám đốc nhìn em cười – Thế cháu đã biết phi ngựa chưa?
– Chưa ạ, nhưng cháu rất thích và cháu sẽ học được.
– Tốt. Bây giờ cháu cầm cái chổi kia theo bác.
Va-li-a theo ông giám đốc ra chuồng ngựa. Ông nói:
– Việc đầu tiên của cháu là quét chuồng ngựa và làm quen với con ngựa này. Nó sẽ là bạn biểu diễn của cháu đấy.
Va-li-a nghĩ một lát rồi cầm chổi quét phân và rác bẩn trên sàn chuồng. Ông giám đốc gật đầu, mỉm cười bảo em:
– Công việc của diễn viên “Phi ngựa đánh đàn” bắt đầu như thế đấy, cháu ạ. Cái tháp cao nào cũng phải được xây từ mặt đất lên…