Hai bàn tay
Năm 1911, khi ấy Bác còn rất trẻ, mới khoảng 21 tuổi. Một hôm, anh Ba – tên của Bác lúc bấy giờ – cùng một người bạn đi dạo khắp thành phố Sài Gòn. Bỗng anh Ba hỏi người bạn cùng đi:
– Anh Lê, anh có yêu nước không?
Người bạn đáp ngay:
– Tất nhiên là có chứ!
Anh Ba hỏi tiếp:
– Anh có thể giữ bí mật không?
Người bạn đáp:
– Có.
Anh Ba nói tiếp:
– Tôi muốn đi ra nước ngoài, xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem họ làm như thế nào, tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta. Nhưng đi một mình thật ra cũng nhiều mạo hiểm, chẳng hạn như đau ốm… Anh có muốn đi với tôi không?
Anh Lê đáp:
– Nhưng bạn ơi! Chúng ta lấy đâu ra tiền mà đi?
– Đây, tiền đây – anh Ba vừa nói vừa giơ hai bàn tay. Chúng ta sẽ làm việc, làm bất cứ việc gì để sống và để đi. Anh cùng đi với tôi chứ?
Bị lôi cuốn bởi lòng hăng hái của Bác, người bạn đã đồng ý. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ về chuyến đi có vẻ phiêu lưu ấy, anh Lê không đủ can đảm để giữ lời hứa. Còn Bác Hồ đã ra nước ngoài bằng chính đôi bàn tay của mình. Bác làm nhiều nghề khác nhau: phụ bếp, bồi bàn, quét tuyết… rồi đi khắp năm châu, bốn biển để tìm con đường cứu dân, cứu nước khỏi ách đô hộ của thực dân phong kiến, giải phóng dân tộc.