Bài học quý

Trong khu rừng nọ, chú Sẻ và chú Chích chơi với nhau rất thân. Một hôm, Sẻ nhận được món quà bà ngoại gửi đến. Đó là một chiếc hộp đầy hạt kê. Sẻ không nói với bạn một lời nào về món quà lớn ấy. “Nếu cho cả Chích nữa thì chẳng còn lại bao nhiêu!”, Sẻ nghĩ thầm. Thế là hằng ngày, Sẻ ở trong tổ ăn hạt kê một mình. Ăn hết, chú quẳng chiếc hộp đi. Những hạt kê còn sót lại văng ra khỏi hộp, được cô Gió đưa đến một đám cỏ non xanh dưới gốc cây xa lạ.
Chích đi kiếm mồi, tìm thấy những hạt kê ngon lành ấy. Chú gói chúng thật cẩn thận vào một chiếc lá rồi mừng rỡ chạy đi tìm người bạn thân của mình. Vừa gặp Sẻ, Chích đã reo lên:
– Chào bạn Sẻ thân mến! Mình vừa kiếm được mười hạt kê rất ngon. Đây này, chúng mình chia đôi nhé: cậu năm hạt, mình năm hạt.
– Chia làm gì chứ? Không cần đâu! – Sẻ lắc chiếc mỏ xinh xắn, tỏ vẻ không thích. – Ai kiếm được thì người ấy ăn!
– Nhưng mình và cậu là bạn của nhau mà. Đã là bạn thì bất cứ thứ gì kiếm được cũng nên chia sẻ với nhau. Chẳng lẽ cậu không nghĩ vậy sao?
Nghe Chích nói, Sẻ xấu hổ lắm. Bởi chính Sẻ đã ăn hết cả một hộp kê đầy mà không hề chia cho bạn.
Sẻ cầm năm hạt kê Chích đưa, ngượng nghịu nói:
– Mình cảm ơn cậu nhiều lắm. Cậu đã cho mình những hạt kê ngon lành, lại còn cho mình một bài học quý về tình bạn.