Cuộc phiêu lưu của bồ công anh

Kìa, một cụm hoa Bồ Công Anh đang im lìm buồn bã.
Những cánh hoa nhỏ li ti sắp rời thân mẹ, bay xa, bay xa...
Một cơn gió thổi ào tới, cuốn những cánh hoa Bồ Công Anh con bay xao xác.
Tạm biệt mẹ! Những bông hoa Bồ Công Anh con vẫy đôi tay bé xíu: “Chúng con đi đây!”.
Một cánh hoa Bồ Công Anh đáp xuống ngọn đồi xanh.
Một cánh hoa chọn bãi đất trong khu vườn nhỏ.
Một cánh hoa nhỏ đậu nhầm lên lưng chú bê con. Bê con lúc lắc thân mình, để cánh hoa nhẹ nhàng rơi xuống bãi cỏ và tìm nơi đất ẩm trú mình.
Tất cả cánh hoa đều đã tìm thấy nơi dừng chân.
Riêng cánh hoa Bồ Công Anh út vẫn còn mãi lang thang cùng chị Gió.
Có lúc Út bay vút lên gần những đám mây. Nhưng kìa, mây lạnh quá!
Út lại sà xuống mặt ao soi mình dưới nước. Chú cá rô tưởng là miếng mồi ngon bèn nhảy lên đớp. “Xí hụt, lêu lêu!”.
Út nhẩn nha bay trên cánh đồng, ngắm muôn loài hoa đang khoe sắc.
Những cánh hoa nhao nhao gọi: “Dừng lại đi Bồ Công Anh ơi! Xuống đây chơi với chúng mình!”.
Nhưng Bồ Công Anh lặng lẽ lắc đầu rồi tiếp tục bay.
Những cánh hoa Bồ Công Anh là anh chị của Út đã nảy thành mầm xanh, vẫy những đôi lá nhỏ gọi Út. Nhưng Út chỉ gật đầu chào anh chị rồi lại bay đi.
Tiếng mẹ Hoa thì thầm đâu đó: “Dừng lại đi Út ơi!”.
Nhưng Út chỉ nghiêng đầu nghe ngóng rồi vẫn im lặng bay.
Út bay qua cánh đồng xanh ngát, bay qua thung lũng đầy hoa. Út thì thầm trả lời mẹ: “Đừng lo, mẹ ơi!”.
Một cơn gió độc ập đến, thổi Út chao nghiêng. Hơi lạnh thấm vào người Út.
Út vật mình, đập cánh trong cơn gió. Út lả dần đi.
Bỗng Út nghe lời mẹ thì thầm. Út thấy đôi cánh lá của anh chị đang vẫy... Út thấy những cánh đồng xanh.
Út bỗng thấy khỏe hơn bao giờ hết, vươn mình bay thẳng lên và thoát khỏi cơn gió độc.
Và kìa, trước mắt Út là một cánh đồng thênh thang, nơi những bông hoa cỏ mật tỏa hương ngào ngạt, những bông hoa vàng li ti trải thảm đón chào, những chú dế gảy khúc ca đồng quê rộn rã... Út muốn hét vang lên: Út đã tìm thấy một nơi cho riêng mình rồi, mẹ ơi, các anh chị ơi!
Út đáp xuống mặt đất ấm áp và đầy hương thơm.
Những nàng cỏ xanh nhún nhường tránh ra để Bồ Công Anh được chạm gần hơn vào đất ẩm.
Những cào cào, châu chấu tung đôi cánh mỏng bay lên, chào đón một cư dân xa lạ vừa đến.
Những chú dế réo rắt gảy lên khúc ca hiếu khách.
Những đóa hoa đủ màu khẽ nghiêng mình, chắt từng giọt sương đêm còn đọng trên cánh để dành riêng cho Bồ Công Anh.
Từng giọt sương trong vắt, mát lạnh và ngọt lành thấm vào thân mình Bồ Công Anh.
Hạt Bồ Công Anh bé nhỏ khẽ rùng mình...
Kìa, lớp áo dày của Bồ Công Anh nứt ra, và một chiếc mầm bé xíu nhú lên, xanh nõn.