Dừng lại, cúi xuống và nhặt lấy yêu thương

Mỗi buổi sáng thức dậy, nếu tiền là người bạn, người thân duy nhất mà họ có thể nhìn thấy, thì cuộc đời như thế còn gì vui để sống?
Trong cuộc đời mình, có bao giờ ta tự hỏi: Tôi có phải là một người thực dụng không? Nếu có, vì sao tôi trở nên như vậy? Những câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy, muốn trả lời được, ta phải chiêm nghiệm bằng cả một quãng dài đời mình.
Mỗi người chúng ta đều khác nhau về văn hóa địa phương, truyền thống gia đình, trình độ học vấn, kiến thức và kinh nghiệm sống. Chính những khác biệt ấy tạo nên giá trị bên trong rất riêng của mỗi người, đồng thời hình thành nên quan điểm và cách sống khác nhau. Tuy nhiên, quan điểm và cách sống của mỗi cá nhân cũng chịu tác động không nhỏ từ cơm áo, gạo tiền. Vì lợi ích vật chất, đôi khi con người phải không ngừng đấu tranh, giành giật, thậm chí bất chấp thủ đoạn để đạt được ham muốn của mình. Vật chất tác động mạnh mẽ đến hành vi, kéo con người vào một guồng máy khiến ai cũng có thể trở nên khô cằn cả thể xác lẫn tâm hồn.
Có những người sẵn sàng đánh đổi niềm đam mê, tình yêu, lý tưởng, thậm chí cả chính bản thân mình để lấy cuộc sống vật chất như nhà lầu, xe hơi, quyền cao, chức rộng, với lý lẽ sống rằng “những thứ không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”. Những người theo lối sống thực dụng chỉ làm điều có lợi cho mình, sẵn sàng thay đổi quan niệm và cách sống miễn sao phù hợp với lợi ích vật chất, không cần quan tâm đến cảm nhận của người khác. Vì thế, họ có thể nhẫn tâm chà đạp lên những giá trị đạo đức tốt đẹp trong xã hội.
Ngày nay, quan niệm về cuộc sống và tình yêu của một bộ phận giới trẻ có mang màu sắc thực dụng không?
Ai cũng biết, nếu thiếu vật chất, mọi thứ sẽ dễ trở nên giáo điều, xa rời thực tế. Tuy nhiên, nếu ta luôn sống vì tiền bạc và vật chất, ta cần nhìn lại bản thân và cách sống của mình. Mái ấm gia đình sẽ ra sao nếu vợ hoặc chồng là người quá “vật chất”? Cuộc sống gia đình không đơn thuần là hai người ở chung một mái nhà, mà là một hành trình dài đòi hỏi cả hai cùng vun đắp. Vì vậy, khi quyết định gắn bó cuộc đời với ai đó, người ấy phải là người mình yêu thương bằng cả trái tim, người có thể cùng ta chia sẻ vui buồn trong cuộc sống. Có thể cuộc sống không dư dả vật chất, nhưng với tình yêu thương thật sự, họ vẫn có thể cùng nhau vượt qua khó khăn trên đường đời để vươn tới những ước mơ tốt đẹp bằng chính nỗ lực của cả hai.
Trong thời đại hiện nay, có một bộ phận giới trẻ suy nghĩ quá nhiều cho bản thân. Với họ, tiền bạc và danh vọng là những nấc thang phải bước lên bằng mọi giá. Chính vì vậy, họ quên đi những tình cảm thiêng liêng quanh mình, quên những mối quan hệ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp. Họ tính toán quá nhiều về tính “kinh tế” trước khi quyết định có nên kết bạn với ai đó hay không, có nên gắn bó đời mình với một người “bình thường” trong xã hội hay không. Cuối cùng, sự lựa chọn nghiêng về vật chất nhiều hơn là những mách bảo của con tim. Họ chấp nhận cuộc hôn nhân thiếu lãng mạn, thiếu yêu thương và sẻ chia để có được cuộc sống đầy đủ vật chất, nhưng họ đâu biết rằng những tháng ngày sau đó trong đời sống vợ chồng có thể là những tháng ngày cô đơn và buồn tủi. Trên thực tế, rất nhiều người phải trả giá cho lựa chọn vật chất của mình, khi đêm từng đêm họ cô đơn, lẻ loi ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Tuy nhiên, trong cuộc sống, chúng ta cũng đừng quá mơ mộng mà xa rời thực tế. Suy cho cùng, giữa thực tế và thực dụng chỉ cách nhau một ranh giới rất mỏng. Nếu bước qua bên kia ranh giới ấy, chúng ta có thể trở thành một con người khác. Điều quan trọng là đừng để tiền bạc chi phối mình quá nhiều, vì chính chúng ta mới là người tạo ra của cải và vật chất.
Với bản thân tôi, có một thời tôi đã sống như chỉ biết nghĩ cho mình, sống với những ham muốn tiền bạc và vật chất mà quên đi những yêu thương quanh mình. Để rồi khi gục ngã trong lối sống thực dụng ấy, tôi mới nhận ra khuôn mặt méo mó một thời của mình qua hình ảnh một kẻ cơ hội, chuyên giành giật của người khác bằng những ma lực riêng. May mắn thay, đó chỉ là một khoảng rất ngắn trong đoạn đời mà tôi phải đi qua.
Trong cuộc đời mình, có bao giờ bạn tự hỏi: Tôi có phải là một người thực dụng không?
Có một gã khùng đã từng như thế, nhưng rồi gã cũng nhận ra tình yêu thương nồng nàn và chân thành mà gã được ban tặng. Gã không chỉ cúi xuống thật sâu để đón nhận yêu thương ấy, mà còn nắm giữ thật chặt nó trong trái tim mình. Gã là người biết nhận ra sai lầm và sửa chữa sai lầm của chính mình.
Bạn ơi, hãy can đảm cúi xuống nhặt lại những gì mình đã bỏ quên trên con đường tìm kiếm hạnh phúc và lẽ sống của đời mình.