Không thiếu một người nào

Chad là một cậu bé trầm lặng, nhút nhát. Một ngày nọ, sau khi đi học về, cậu nói với mẹ rằng cậu muốn làm thiệp Valentine để tặng tất cả các bạn trong lớp.
Trái tim người mẹ thắt lại. Bà thầm nghĩ:
– Ước gì con đừng làm thế!
Bà từng thấy đám trẻ tan học về, vừa đi vừa cười đùa, trò chuyện râm ran. Nhưng Chad chưa bao giờ ở trong số đó. Dù vậy, bà vẫn quyết định giúp con. Bà mua giấy, keo và bút chì màu. Tối nào Chad cũng cặm cụi làm cho đủ 35 tấm thiệp.
Ngày Valentine đến, Chad rất háo hức. Cậu cẩn thận xếp tất cả thiệp vào cặp rồi nhảy chân sáo đến trường. Người mẹ quyết định nướng món bánh quy mà Chad rất thích, rồi sẽ đãi cậu cùng một ly sữa khi cậu tan học về. Bà nghĩ hẳn Chad sẽ rất thất vọng, và những điều bà làm có thể giúp cậu dịu đi đôi chút. Bà buồn khi nghĩ rằng Chad sẽ không nhận được nhiều thiệp, thậm chí có thể chẳng nhận được tấm nào.
Đến trưa, người mẹ đã chuẩn bị xong mọi thứ. Khi nghe tiếng bọn trẻ bên ngoài, bà vội nhìn qua cửa sổ. Đám trẻ vẫn cười nói vui vẻ. Và như thường lệ, Chad đi một mình phía sau. Nhưng hôm nay cậu bước nhanh hơn. Người mẹ thầm nghĩ có lẽ Chad sẽ òa khóc ngay khi vào nhà. Bà thấy hai tay cậu trống không, không có lấy một tấm thiệp nào, và bà phải nén nước mắt khi cánh cửa bật mở.
– Mẹ có bánh và sữa cho con đây! – bà cố tỏ ra vui vẻ.
Nhưng cậu bé hầu như không để ý mẹ đang nói gì. Cậu bước vào nhà, khuôn mặt ngời sáng, miệng cứ nói:
– Không một ai cả! Không một ai cả!
Trái tim người mẹ thắt lại.
Rồi cậu nói tiếp:
– Con đã tặng thiệp cho tất cả các bạn đấy mẹ ạ, con không quên một ai cả!