Không việc gì phải lo

Tôi từng sống trong nỗi sợ triền miên. Sợ mất đi những gì mình đang có, sợ chẳng bao giờ đạt được những điều mình ao ước.
Sẽ ra sao nếu trên đầu tôi không còn sợi tóc nào?
Sẽ ra sao nếu tôi chẳng bao giờ có được một ngôi nhà tươm tất?
Sẽ ra sao nếu dáng dấp của tôi bỗng trở nên phục phịch, mất đi vẻ hấp dẫn?
Sẽ ra sao nếu tôi mất việc?
Sẽ ra sao nếu tôi bị tật nguyền và không thể cùng chơi bóng với các con?
Sẽ ra sao nếu tôi già yếu, không còn cảm nhận đầy đủ và chẳng còn có ích cho những người xung quanh?
Nhưng cuộc sống luôn ưu ái những ai biết lắng nghe, và giờ đây tôi hiểu:
Nếu trên đầu không còn sợi tóc nào, tôi sẽ cố gắng trở thành một người hói đầu giỏi nhất. Tôi sẽ biết ơn cái đầu trơ chân tóc ấy vì nó vẫn có thể nảy sinh những ý tưởng mới.
Ngôi nhà không làm cho con người hạnh phúc. Một trái tim đau khổ không thể thỏa lòng chỉ vì sống trong ngôi nhà rộng lớn. Ngược lại, một trái tim tràn ngập niềm vui có thể đem hạnh phúc phủ đầy bất kỳ mái nhà nào.
Nếu tôi dành thời gian hoàn thiện tâm hồn, tình cảm và trí tuệ, thay vì chỉ chăm chăm trau chuốt vẻ ngoài, tôi sẽ đẹp hơn mỗi ngày.
Nếu không ai nhận tôi làm việc, tôi sẽ làm những việc mình yêu thích. Trên đời này, liệu có gì sánh được với sự tự do thể hiện chính mình?
Nếu vì tàn tật mà tôi không thể dạy con đá bóng, tôi sẽ có nhiều thời gian hơn để hướng dẫn chúng cách xử trí những đường bóng hiểm hóc của cuộc đời. Điều ấy có ích cho chúng hơn.
Nếu tuổi tác lấy đi sức khỏe, sự nhạy bén và thể lực của tôi, tôi sẽ trao cho những người quanh mình sức mạnh của niềm tin, chiều sâu của tình yêu và sự trẻ trung của một tâm hồn đã được tôi luyện qua bao chông gai.
Dù số phận có bắt tôi hứng chịu mất mát, đau thương, thất vọng hay đắng cay đến đâu, tôi vẫn sẽ đương đầu với từng thử thách bằng tất cả nghị lực và bản lĩnh của mình. Vì cuộc sống đã ban cho tôi nhiều món quà; và mỗi món quà mất đi, tôi tin mình sẽ được đền bù bằng mười món quà khác. Suy nghĩ ấy giúp tôi luôn tự tin và yêu đời hơn.