Lật đật

Ngày tôi mới chập chững biết đi, vấp ngã là điều không thể tránh khỏi. Mỗi lần ngã, tôi thường nằm lì trên sàn nhà, chờ mẹ đến dỗ dành hoặc cho quà mới chịu ngồi dậy.
Có một lần tôi ngã khá đau, mẹ dỗ mãi mà tôi vẫn không nín khóc. Lần ấy không phải tôi cố tình làm nũng, mà thật sự là tôi rất đau. Bỗng mẹ đứng lên, mở chiếc tủ nhỏ vẫn đựng những thứ linh tinh của mẹ. Rồi mẹ mang đến trước mặt tôi một con lật đật.
Mẹ đặt con lật đật xuống đất, đẩy cho nó ngã lăn ra rồi nói:
– Con nhìn kìa, lật đật tuy nhỏ hơn con nhưng mỗi lần bị xô ngã, nó vẫn tự đứng dậy được. Nhìn xem, con gái yêu của mẹ!
Tôi nhìn con lật đật. Đúng là khi bị xô ngã, nó lập tức bật dậy. Tôi thích thú trước trò chơi mới và quên cả cái đau. Mẹ nhìn tôi cười dịu dàng rồi nói:
– Con thấy không, dù thế nào đi nữa, lật đật cũng tự đứng dậy được. Lật đật rất ngoan, và mẹ tin con gái của mẹ cũng ngoan như thế.
Tôi nín khóc, tròn xoe mắt nhìn con lật đật cứ lắc lư mà không bao giờ bị ngã hẳn. Ngày ấy, tôi đã cố gắng giống như lật đật. Mỗi lần vấp ngã, tôi đều tự bật dậy. Mẹ vẫn hay gọi tôi là “cô bé lật đật đáng yêu của mẹ”.
Bây giờ, bên cạnh tôi không còn mẹ. Tôi đã trưởng thành và phải tự lo liệu mọi thứ. Cuộc sống không phải lúc nào cũng như ý. Đôi lúc mệt mỏi, chán chường, tôi muốn buông xuôi tất cả. Nhưng hình ảnh con lật đật và những lời động viên của mẹ lại hiện về trong tôi. Và tôi tiếp tục bật dậy. Không gì có thể đánh gục tôi, bởi tôi đã quyết tâm làm một con lật đật…