Mùa hè giầy đi đâu?

Đầu mùa hè, các đồ vật rủ nhau chơi trốn tìm. Viên Bi trốn kỹ đến mức trời đã tối mà vẫn chẳng ai tìm ra.
Viết Chì bèn vẽ một cây Đèn Pin để đi tìm Bi. Đèn soi khắp góc bàn, hộc tủ, túi áo, xó nhà rồi cả kẹt cửa, nhưng Bi lại trốn tít dưới gầm giường. Bi còn quên mất mình đang chơi trốn tìm, vì đã mải quay sang chơi tay trắng tay đen với cục Tẩy.
Tẩy đã rơi xuống gầm giường từ lâu lắm rồi. Ở đó, Tẩy chỉ có thể chơi với Bụi và Mạng Nhện. Nay có Bi làm bạn, Tẩy thích lắm. Khi ánh đèn rọi tới gầm giường, Tẩy vội xóa ngay bóng đèn đi. Trong bóng tối, Bi lại yên tâm chơi cùng Tẩy.
Hôm sau, thấy Ngòi Viết đi lang thang gần giường, Tẩy liền rủ rê:
- Lại đây chơi tay trắng tay đen nè.
Ngòi Viết ghé vào. Chơi được một lúc, Ngòi Viết reo lên:
- Ở đây vui quá!
Thế là Ngòi Viết cũng ở lại dưới gầm giường.
Ba bạn đang chơi thì bất ngờ một chiếc Giầy lấm lem bay vèo vào, cụng đầu vào tường rồi ngã ạch xuống cạnh Bi. Bi hỏi:
- Giầy cũng chơi trốn tìm à?
Giầy phủi bùn đất đầy mình, mệt mỏi lắc đầu:
- Tôi chỉ thích chơi đá banh thôi.
- Thế banh đâu?
- Banh bẹp dúm, bẹp gió mất rồi.
- Sao Giầy lại vào đây?
- Vì cậu bé mệt quá, hất đại tôi ra khỏi chân rồi lăn ra giường ngủ mất.
- Vậy Giầy ở đây chơi với chúng tôi nhé.
Giầy đồng ý. Thế là Giầy cùng Bi, cục Tẩy và Ngòi Viết chơi dưới gầm giường suốt chín mươi ngày.
Ôi, mùa hè dài là thế mà sao trôi qua nhanh quá! Ngày khai trường đã đến.
Cả căn nhà bỗng bị xáo trộn tùng phèo. Bà Chổi lùa bàn tay lông lá vào khắp mọi ngóc ngách. Cùng với rác rưởi, bụi cát, bà lôi ra nào Sách, Vở, Thước, một trái Banh bẹp dúm, cả Ngòi Viết, Tẩy, Bi và chiếc Giầy. Bây giờ cậu bé tung tăng đến trường, Viết, Tẩy, Thước nằm trong cặp, Bi ở trong túi quần mới tinh, còn đôi Giầy thì bóng loáng. Thế mà suốt cả mùa hè, có ai tin nổi không, cậu bé chỉ đi giầy có một chân thôi!