Cái ổ gà

Chiều nay, Dũng đứng chơi trước cửa, chờ bố đi làm về. Dũng nhìn xe cộ và mọi người qua đường. Một bác chở bó củi sau xe đạp, định tránh ổ gà thì bất ngờ một chiếc xe khác ở phía trước xô tới. Bác luống cuống cho xe sụp xuống ổ gà. Bó củi lọc xọc, đứt dây rồi rơi vung vãi. Bác suýt ngã, vội xuống xe, lúng túng nhặt từng que củi. Bọn trẻ đứng nhìn rồi cười.
Một lát sau, lại có chiếc xe khác gặp phải ổ gà. Phía sau xe còn có một em bé. Bà mẹ loạng choạng tay lái, suýt nữa cũng ngã. Rồi đường vắng dần, xe cộ qua lại thưa thớt hơn.
Bố về. Dũng kể hết chuyện này đến chuyện khác, cuối cùng mới kể về cái ổ gà. Dũng chưa kể xong, bố đã hỏi ngay:
– Thế con cứ đứng xem thôi à? Sao con không lấp nó lại?
Dũng ngẩn người. Có vậy mà cậu cũng không nghĩ ra!
Dũng ấp úng:
– Con quên mất!
Dũng vội đi lấy cái xô và chiếc xẻng con vẫn dùng xúc cát chơi. Nhưng khi hai bố con ra đến đường thì cái ổ gà tai ác đã được lấp phẳng. Chắc một bạn nào đó đã kể với bố bạn ấy trước Dũng. Dũng thấy tiếc quá!