Con heo đất

Tôi đang mong bố mua cho mình một con rô bốt. Nhưng bố lại mang về một con heo đất. Bố chỉ vào cái khe trên lưng nó rồi bảo:
- Con cho heo ăn nhé! Con lớn rồi, nên học cách tiết kiệm.
Từ đó, mỗi lần bố mẹ cho tiền ăn quà, mua sách mà còn dư chút tiền lẻ, tôi lại gửi heo giữ giúp. Đến Tết, có tiền mừng tuổi, tôi cũng dành hết cho heo. Bố mẹ bảo:
- Khi nào bụng con heo đầy tiền, con sẽ đập nó ra để lấy tiền mua rô bốt.
Thật ra, con heo cũng dễ thương lắm. Mũi nó mát lạnh, và nó mỉm cười mỗi khi tôi bỏ tiền vào lưng. Nó cũng mỉm cười cả những lúc tôi chẳng có đồng nào. Tôi thật sự yêu quý nó.
Thấm thoắt một năm đã trôi qua. Một hôm, bố vào phòng, lật con heo lên, lắc mạnh rồi bảo:
- Bụng nó đầy ứ rồi. Con có thể đập vỡ nó được rồi đấy!
Tôi nào nỡ làm vậy! Tôi nói với bố:
- Con không cần rô bốt nữa!
Rồi tôi năn nỉ bố mẹ cho giữ lại con heo. Cuối cùng, bố mẹ cũng chiều ý tôi. Thế là con heo đất lại được làm bạn với tôi thêm một thời gian nữa.