Vượt bậc

Hôm chủ nhật, bố và Nam đến nhà bác chơi. Nam có một chuyện rất thú vị muốn kể cho các chị nghe. Tháng này, Nam đã vượt từ thứ hai mươi lên thứ tám trong lớp. Nam được cô giáo khen là học khá.
Vừa xuống xe, Nam chạy ngay đến chỗ chị Bích và chị Diệp.
– Chị Bích, chị Diệp ơi! Tháng này xếp thứ, em vượt được mấy bậc biết không? Những mười hai bậc đấy nhé!
– Thế cơ à! – Bích và Diệp cùng reo lên.
Nhìn hai chị tròn xoe mắt, Nam càng thích chí.
– Thế còn chị Diệp vượt được mấy bậc?
– Được… – Diệp bối rối – được một bậc thôi!
– Thế chị Bích?
– Chị thì… – Bích càng tỏ ra bối rối hơn – chị thì chẳng vượt được bậc nào.
– Thế các chị có được cô giáo khen là khá không?
– Không.
– Vậy cô giáo khen thế nào?
– Cô giáo khen là… giỏi!
Ô! Nam ngẩn người và chớp mắt lia lịa. Giỏi thì hơn khá đứt đuôi rồi. Nhưng sao các chị ấy vượt được ít bậc như thế mà lại được khen là giỏi nhỉ? Lạ quá!
Chợt bố Nam đứng bên cạnh cười rất to:
– Vì chị Diệp tháng trước xếp thứ nhì, tháng này lên thứ nhất nên chỉ vượt được một bậc. Còn chị Bích thì lúc nào cũng xếp thứ nhất. Con hiểu chưa?
À, bây giờ Nam đã hiểu. Các chị ấy giỏi thật. Vậy mà chẳng ai nói trước cho Nam biết!