Nếu em là anh

Nếu em là con trai và anh là con gái, em sẽ khen anh xinh đẹp mỗi ngày, dù sự thật có đúng như vậy hay không. Và em sẽ phùng mang trợn mắt với bất cứ ai dám chê anh của em.
Em sẽ luôn nắm tay anh ở nơi đông người, không phải vì sợ anh lạc mất, mà để mọi người nhìn vào và trầm trồ rằng: “Hai đứa nó đang yêu nhau đấy.”
Em sẽ ngồi im nhìn anh khóc và chăm chỉ tiếp tế khăn giấy mỗi khi chúng mình xem phim buồn, dù thật lòng em thấy cảnh đó chẳng có gì đáng rơi nước mắt.
Em sẽ dắt anh đi ăn kem, ăn chè, ăn tất cả những món mà con gái đứa nào cũng thích còn con trai đứa nào cũng ngại. Em sẽ ngồi ăn cùng chứ không ngồi nhìn, dù những món ấy chẳng ngon lành gì với em, vì em biết anh không thích phải ăn một mình.
Em sẽ cố dùng hết những nơron phân biệt ít ỏi của con trai để nhận ra hôm nay anh mặc áo mới hay tóc vừa được cắt ngắn thêm hai xăng-ti-mét, dù phần lớn nỗ lực ấy chắc vẫn vô ích.
Em sẽ khen tóc anh dài ra thấy rõ mỗi khi anh hỏi, dù thực ra nó chẳng khác gì mấy. Vì em biết anh mong tóc dài lắm.
Em sẽ hồ hởi thức dậy lúc bốn giờ sáng để gọi anh dậy làm việc, dù lúc ấy chính em có tỉnh dậy cũng chẳng biết làm gì.
Em sẽ lắng nghe anh huyên thuyên đủ chuyện trên đời, kể về những người mà em chưa từng nghe tên chứ đừng nói là biết mặt, bằng tất cả khả năng tập trung của một thằng con trai.
Em sẽ luôn thật lòng. Nếu một buổi sáng thức dậy và không còn thấy anh trong tim nữa, em sẽ gọi điện cho anh và nói: “Này anh, mình xa nhau thôi!”
Em sẽ không bao giờ hứa hẹn những điều xa xôi cho năm hay mười năm nữa. Em chỉ hứa những điều mình có thể làm được, vì em biết con gái không thích những lời hứa suông.
Em sẽ không thề thốt rằng mình làm tất cả vì anh. Nhưng em sẽ làm như thế.
Nếu em là con trai, còn anh là con gái, em sẽ như vậy. Vậy khi em đang là con gái, còn anh là con trai, thì mọi chuyện sẽ như thế nào?