Hãy cho tôi biết người bạn yêu là ai, tôi sẽ nói cho bạn biết bạn là ai

Hãy cho tôi biết người bạn yêu là ai, tôi sẽ nói cho bạn biết bạn là a

John Blanchard bật dậy khỏi băng ghế, chỉnh lại bộ quân phục rồi nhìn dòng người hối hả bước vào Nhà Ga Trung Tâm.

Anh đang tìm một cô gái rất thân quen nhưng chưa từng biết mặt – cô gái có cài bông hồng.

Anh biết cô cách đây mười ba tháng trong một thư viện ở Florida. Khi lấy một quyển sách trên kệ xuống, anh không khỏi tò mò, không phải vì nội dung cuốn sách, mà vì những dòng ghi chú bằng bút chì bên lề. Những dòng chữ ấy phản ánh một tâm hồn sâu sắc và tinh tế. Ở mặt trước quyển sách, anh tìm thấy tên người đã mượn sách trước mình: cô Hollis Maynell. Sau một thời gian cố công tìm kiếm, anh tìm được địa chỉ của cô. Cô sống ở thành phố New York. Anh viết thư giới thiệu bản thân và bày tỏ mong muốn làm quen. Ngày hôm sau, anh phải lên tàu nhập ngũ, tham gia Chiến tranh Thế giới lần thứ II.

Mười ba tháng trôi qua, họ quen nhau và hiểu nhau qua những lá thư. Mỗi lá thư giống như một hạt mầm tình yêu nảy nở trong trái tim của cả hai. Một chuyện tình lãng mạn dần lớn lên. Blanchard muốn xin một tấm ảnh, nhưng cô gái từ chối. Cô cho rằng nếu anh thật sự yêu cô, thì việc cô trông như thế nào đâu còn quan trọng.

Rồi ngày anh trở về từ châu Âu cũng đến. Họ hẹn gặp nhau lần đầu vào lúc 7 giờ tối tại Nhà Ga Trung Tâm ở New York. “Anh sẽ nhận ra em thôi”, cô viết, “em sẽ cài một bông hồng đỏ nơi cổ áo”. Đúng 7 giờ tối, anh có mặt ở nhà ga, đưa mắt tìm người con gái mình yêu nhưng chưa một lần gặp mặt. Hãy để chính Blanchard kể tiếp chuyện đã xảy ra:

“Một người phụ nữ trẻ tiến về phía tôi, dáng người thanh mảnh. Mái tóc vàng óng uốn lọn ôm lấy đôi tai nhỏ nhắn; đôi mắt xanh trong như cánh hoa, đôi môi và chiếc cằm dịu dàng. Trong chiếc áo khoác màu xanh nhạt, cô rạng ngời, tươi tắn như mùa xuân đang đến. Tôi bắt đầu tiến về phía cô, hoàn toàn không nhận ra rằng cô không hề cài hoa hồng. Khi tôi bước đến gần, một nụ cười đầy vẻ khiêu khích hiện trên môi cô, và cô thì thầm: “Anh sẽ đi cùng em chứ?”.

Gần như không thể cưỡng lại, tôi bước thêm về phía cô. Nhưng đúng lúc đó, tôi nhìn thấy Hollis Maynell. Cô đứng ngay phía sau cô gái trẻ ấy. Đó là một phụ nữ ngoài 40, mái tóc hoa râm bới gọn dưới chiếc nón đã sờn. Dáng người thấp đậm, đôi chân với mắt cá to bè lèn chặt trong đôi giày gót thấp. Cô gái áo xanh nhanh chóng bước đi.

Tôi cảm thấy lòng mình như bị chia đôi. Một nửa háo hức muốn đuổi theo cô gái trẻ, nhưng tận sâu trong lòng, tôi lại hướng về người phụ nữ mà tâm hồn đã đồng hành và nâng đỡ tôi. Người ấy vẫn đang đứng đó. Gương mặt nhợt nhạt, tròn trĩnh, dịu dàng và tình cảm; đôi mắt nâu xám có ánh nhìn ấm áp, phúc hậu. Tôi không còn lưỡng lự nữa.

Những ngón tay tôi nắm chặt quyển sách bọc da màu xanh đã sờn màu, quyển sách giúp cô nhận ra tôi. Có lẽ đây không chỉ là tình yêu, mà còn là một điều gì đó quý giá hơn, một tình bạn mà tôi đã và phải trân trọng biết ơn. Tôi đứng lại, chào cô và đưa quyển sách ra, dù vẫn cảm thấy chút thất vọng và chua xót trong lòng khi nói:

“Tôi là trung úy John Blanchard, và cô hẳn là Maynell. Tôi rất vui vì cô đã đến gặp tôi. Tôi có thể mời cô ăn tối không?”.

Gương mặt người phụ nữ giãn ra với một nụ cười rộng lượng: “Ta cũng không biết chuyện này là thế nào nữa, con trai ạ,” bà trả lời, “nhưng có một cô gái trẻ mặc áo xanh vừa đi ngang qua đây. Cô ấy nhờ ta cài bông hoa này lên cổ áo và nói rằng nếu con đến mời ta đi ăn tối, ta hãy cho con biết cô ấy đang đợi con ở nhà hàng lớn ngay góc đường. Cô ấy bảo đây chỉ là một cuộc trắc nghiệm nhỏ!”.

Không khó để hiểu mọi chuyện, và tôi thật sự khâm phục sự khôn ngoan của Maynell. Nếu đó là tình yêu thật sự của trái tim, tình yêu ấy sẽ đáp lại, dù người trước mặt không có vẻ ngoài cuốn hút. Houssaye đã viết: “Hãy cho tôi biết người bạn yêu là ai, tôi sẽ nói cho bạn biết bạn là ai”.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Hai chiếc hộp

Hai chiếc hộp

Ngày xửa ngày xưa, có hai ông cháu sống nghèo khổ trong một túp lều, khó khăn lắm mới đủ ăn đủ mặc. Đứa cháu thường tủi thân vì không có quần áo đẹp như bọn trẻ cùng xóm, lại hay...
Chiếc hộp yêu thương

Chiếc hộp yêu thương

Chuyện kể rằng có một người đàn ông đang phạt cô con gái 3 tuổi chỉ vì cô bé đã phung phí những tờ giấy gói màu vàng. Gia đình đang khó khăn, và chỉ riêng chuyện tiền bạc cũng đủ...
Gia đình siêu nhân

Gia đình siêu nhân

Tôi thấy gia đình mình là một gia đình siêu nhân kỳ quặc! Bạn biết vì sao không?Vì ba tôi dù buổi tối có mệt đến đâu, sáng hôm sau vẫn luôn đúng giờ pha cho ba người: ba, mẹ và tôi...
Phê bình và giúp đỡ

Phê bình và giúp đỡ

Ngày xưa, có một họa sĩ tên Ranga. Ông là một người tài năng vượt trội, đã vẽ nên rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng khen ngợi.Ông mở một lớp mỹ thuật để dạy nghề cho...
Nói với con về những con đường…

Nói với con về những con đường…

Hình ảnh những con đường luôn cuốn hút má, bởi trong cuộc sống của mỗi chúng ta luôn có rất nhiều con đường hiện diện.Có những con đường quanh co…Có những con đường đất gập...
Nước mưa…

Nước mưa…

Bạn không bao giờ thấy cô bé đó khóc. Cô bé đó là một món quà quý giá, không chỉ mang niềm vui đến cho họ, mà còn tìm ra niềm vui khi không ai khác có thể.– Bố đừng lo, năm nay con...
Không và có

Không và có

Anh còn nhớ rất rõ câu chuyện ba dạy tôi về phép tính. Đó là hồi anh mới năm tuổi, ba bắt đầu dạy làm các phép tính đơn giản. Các em hẳn biết rằng ba của chúng ta chỉ có cách dạy...
Cánh cửa mới

Cánh cửa mới

Cách đây hàng thế kỷ, tại một đất nước nọ có một họa sĩ. Anh muốn tạo ra một bức tranh thực sự tuyệt vời có thể tỏa ra sự thiêng liêng, một bức tranh khắc họa gương mặt với ánh...
0.24729 sec| 876.063 kb