Người xén lông cừu

Bố mẹ để lại cho Molis rất nhiều của cải: một lâu đài đẹp đẽ, ruộng đất phì nhiêu, hàng nghìn con cừu và mấy trăm cửa tiệm. Số tài sản ấy đủ để cậu hưởng thụ nhiều đời.
Nhưng Molis không thích sống trong lâu đài. Hằng ngày, cậu đi ngao du thiên hạ, sống hoang phí và tiêu xài rất nhiều tiền của, dù số tiền ấy đối với cậu lúc đầu chẳng đáng là bao. Molis giao du với đủ loại bạn bè bên ngoài: kẻ cờ bạc, người nghiện rượu, kẻ lưu bạt tứ phương… Tất cả đều tìm cách moi tiền của cậu.
Sau đó, Molis được một người bạn mê cờ bạc dẫn đến sòng bạc. Chưa đầy một năm, cậu đã thua sạch toàn bộ tài sản. Bất hạnh hơn, tất cả những người “bạn tốt” trước đây cũng lần lượt rời xa cậu. Molis không biết mình phải làm gì để tiếp tục sống.
Một bác cắt tóc tốt bụng biết chuyện không may của Molis nên đồng ý truyền nghề cho cậu. Molis học được một thời gian, vừa hiểu chút ít về nghề cắt tóc đã bỏ ra ngoài mở tiệm riêng. Tay nghề non nớt của anh khiến những người đến cắt tóc phải chịu không ít đau đớn. Nhưng vì muốn giúp cậu mau lành nghề, họ đều cắn răng chịu đựng, không hé răng than phiền. Riêng bọn trẻ con thì nhất quyết không để Molis động vào tóc mình. Điều đó khiến Molis rất buồn, cậu bèn lặng lẽ bỏ đi.
Cậu đến một trại gia súc trù phú. Ở đây, mỗi năm người ta đều phải xén lông cừu một lần. Molis nghĩ rằng xén lông cừu và cắt tóc cũng na ná như nhau, nên quyết định vào nông trại giúp xén lông cừu. Nhưng xén lông cừu và cắt tóc là hai công việc hoàn toàn khác nhau. Dù Molis làm rất cẩn thận, anh vẫn thường xuyên làm da cừu chảy máu, thậm chí còn cắt vào cả thịt.
Có một con Cừu mỉa mai nói với Molis:
– Nếu anh muốn xén lông cừu thì hãy chừa lại phần da. Còn nếu anh muốn ăn thịt, hãy giết chúng tôi đi, đừng hành hạ chúng tôi như thế này!
Lời bàn:
Phải biết chọn bạn mà chơi. Giao du với bạn xấu không chỉ khiến mình nhiễm thói hư tật xấu, mà còn có thể biến cuộc sống của mình thành một bi kịch.