Quái vật hồ Loch Ness

Hồ Loch Ness nằm ở Scotland, Anh. Đây là một hồ dài, hẹp, có độ sâu khoảng 21-29m. Những câu chuyện liên quan đến sự xuất hiện của con quái vật đã có từ nhiều ngàn năm trước. Bản ghi chép đầu tiên về người tận mắt chứng kiến quái vật xuất hiện vào năm 1802. Đó là một nông dân tên Anderson; anh nhìn thấy một con quái vật rất lớn, dài chừng 45m, trồi lên mặt nước và còn dùng những chiếc vây quạt nước.
Mùa thu năm 1880, một chiếc du thuyền đang dạo chơi trên hồ Loch Ness thì bất ngờ gặp một cơn sóng dữ làm lật thuyền, khiến toàn bộ du khách thiệt mạng. Khi ấy, có người còn nhìn thấy một con quái vật với chiếc cổ dài, thon, màu đen trồi lên khỏi mặt nước. Tin này đã gây chấn động khắp nước Anh. Cùng năm đó, một thợ lặn xuống đáy hồ để tìm xác một con tàu vừa mất tích. Nhưng khi anh nổi lên mặt nước, gương mặt anh trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy và không nói được lời nào; phải đến hôm sau anh mới có thể kể lại. Nguyên do là anh đã phát hiện một con quái vật khổng lồ nằm trên ghềnh đá dưới đáy hồ, trông giống một con ếch khổng lồ và vô cùng đáng sợ.
Năm 1933, vợ chồng Geogle Peter bất ngờ nhìn thấy một con quái vật giống trâu nước, nhưng to hơn con trâu rất nhiều lần, đang bước từ bờ xuống hồ. Tháng 5/1934, một nông dân địa phương cũng nhìn thấy con quái vật ở khoảng cách 200m. Theo anh nhận định, phần thân lộ trên mặt nước của con vật dài khoảng 2m; đầu nó nhỏ nhưng rất linh hoạt.
Theo thống kê, trong gần 40 năm trở lại đây đã có hơn 3.000 lượt người nhìn thấy quái vật ở hồ Loch Ness. Điều đặc biệt là các mô tả của những người tận mắt chứng kiến về con quái vật đều khá giống nhau.
Năm 1934, bác sĩ ngoại khoa Wilson tại một bệnh viện ở Luân Đôn đã chụp được một tấm hình về quái vật hồ Loch Ness. Sau thập niên 70, các nhà khoa học ở nhiều quốc gia đã sử dụng nhiều thiết bị tiên tiến nhất để khảo sát hoạt động của quái vật. Trong số đó, kết quả của một nhà tự nhiên học người Anh và các nhà khoa học thuộc Viện Nghiên cứu Khoa học Boston, Mỹ, được xem là rõ ràng nhất. Năm 1972, Boston có một tấm hình chụp các vây khổng lồ của quái vật dưới nước; đồng thời nhờ sóng âm, họ cho rằng những chiếc vây này đang hoạt động.
Tháng 6/1975, Boston cũng có một bức hình chụp toàn thân và phần đầu của con quái vật trong nước. Trên ảnh hiện ra một phần cơ thể của nó, với chiếc cổ dài, thon và rất đẹp; trong đó có một phần mờ không nhìn rõ, phía sau còn có một vệt sáng. Người ta giải thích rằng đó là do con quái vật thấy ánh đèn flash lóe lên nên tò mò quay đầu lại nhìn. Theo phân tích, con vật dài 6,5m, trong đó phần cổ dài 2,1-3,7m. Dù bức ảnh khá rõ, vẫn chưa có bằng chứng thật sự thuyết phục về sự tồn tại của quái vật hồ Loch Ness.
Tóm lại, theo mô tả của hai giáo sư người Anh và người Mỹ, quái vật hồ Loch Ness có hình dáng như sau: thân dài 15-20m, cổ dài 3-4m, đầu hơi nhỏ và trên đầu dường như có sừng. Hai nhà khoa học ấy đã nghiêm túc gọi con quái vật này là rồng hồ Loch Ness; ngoài ra, nhiều người cũng cho rằng nó là hậu duệ của khủng long.
Một số người tin chắc quái vật có tồn tại, trong khi một số khác kiên quyết phủ nhận. Lý do chính để phủ nhận là: một con quái vật to như vậy, nếu đúng là hậu duệ của khủng long, thì không thể sống đơn độc suốt hàng triệu năm.
Nếu con quái vật này bơi từ biển vào thì điều đó càng khó xảy ra, bởi hồ Loch Ness không thông trực tiếp ra biển. Hồ Loch Ness chỉ thông với phía tây của con kênh đào qua một cửa sông rất nhỏ, quái vật không thể chui qua; còn phía đông bắc của hồ thì bị nhiều nhánh sông khác chặn lại. Vì vậy, nhóm phản đối sự tồn tại của quái vật hồ Loch Ness lý giải rằng với địa hình nhỏ hẹp như vậy, hậu duệ của khủng long không thể cư trú đơn độc để sinh sôi nảy nở trong hàng triệu năm qua. Khi ấy, từng có nhiều nghị sĩ Scotland phản đối việc điều tra bất kỳ con quái vật nào, nhưng Hạ viện Anh vẫn từng tổ chức một “hiệp hội điều tra hiện tượng hồ Loch Ness” và treo giải thưởng 1.000.000 bảng Anh cho ai bắt được con quái vật này.