Suất cơm phần bà

Một tối cuối năm, trời rét buốt. Đi họp về qua phố Hàng Giấy, tôi thấy một bà cụ ngồi quạt ngô nướng trên chậu than nhỏ. Mùi ngô thơm quá, hơi than ấm quá, tôi liền dựng xe, ngồi thụp xuống mua một bắp.
Bắp ngô non, nướng vừa than, lớp vỏ ngoài giòn, ruột trong mềm như xôi nếp, nóng đến muốn rụng cả hai hàm răng. Ăn ngô như thế mới ngon, nhất là vào đêm rét, lúc khuya và bụng đã hơi đói.
Tôi đã ăn gần hết một bắp dài thì chợt thấy hai cậu bé chừng tám và mười tuổi chạy đến. Cậu lớn xách liễn cơm đặt trong chiếc quang nhỏ, một tay cầm bát với đôi đũa, vừa chạy vừa hỏi:
– Bà ơi, bà đói lắm phải không?
Bà cụ cười:
– Bà quạt ngô thì đói làm sao được! Hai đứa ăn cả chưa?
Đứa nhỏ đáp:
– Chúng cháu ăn rồi.
Bà cụ nhìn vào liễn cơm, hỏi:
– Các cháu có được ăn thịt không?
Đứa nhỏ nói:
– Ăn nhiều lắm. Mẹ cho chúng cháu ăn đến chán thì thôi.
Bà cụ quát yêu:
– Giấu đầu hở đuôi. Mấy mẹ con ăn rau để bà ăn thịt, bà làm sao nuốt nổi.
Rồi bà xới cơm ra bát, nhai nuốt nhệu nhạo với mấy cọng rau muống xào. Bà ăn một lưng bát, rồi thêm một lưng nữa thì thôi. Tôi đã ăn sang cái bắp thứ hai, không phải vì đói mà vì muốn ngồi nghe thêm mấy bà cháu trò chuyện.
Bà cụ xới một bát cơm đầy, đặt lên trên một miếng thịt nạc to rồi cầm đôi đũa đưa cho đứa nhỏ:
– Bà ăn ngô no rồi. Con ăn với bà một bát cho bà vui.
Đứa em lấm lét nhìn anh, rồi nhìn bát cơm đã được đưa tận tay. Đứa anh lườm em nhưng vẫn nói:
– Xin bà đi. Lần sau thì ở nhà nhé!
Bà cụ đưa chiếc liễn còn ít cơm cho đứa anh, bảo:
– Con lấy thìa vét nốt mà ăn, đừng bỏ phí.
Đứa lớn hai tay bưng lấy chiếc liễn, nhìn bà rồi bật khóc.
Bà cụ nói:
– Khóc cái gì, bà đã chết đâu mà khóc!
Đứa lớn vừa khóc vừa mếu máo:
– Sao bà ăn ít thế? Bà ốm hả bà?
Bà cụ vẫn cười, mà nụ cười nghe như khóc:
– Bà bán hàng quà thì bà lại đi ăn quà chứ bà chịu đói à?
Tôi lấy thêm hai bắp ngô đã nướng sẵn, trả tiền rồi đứng bật dậy. Lúc đạp xe đi, thấy mặt buốt lạnh, tôi mới biết mình cũng đã khóc, nước mắt làm nhòe ướt hai gò má.