Suất cơm phần bà

Suất cơm phần bà – Kho truyện cổ tích | Đọc và nghe truyện cổ tích miễn ph

Một tối cuối năm, trời rét buốt. Đi họp về qua phố Hàng Giấy, tôi thấy một bà cụ ngồi quạt ngô nướng trên chậu than nhỏ. Mùi ngô thơm quá, hơi than ấm quá, tôi liền dựng xe, ngồi thụp xuống mua một bắp.

Bắp ngô non, nướng vừa than, lớp vỏ ngoài giòn, ruột trong mềm như xôi nếp, nóng đến muốn rụng cả hai hàm răng. Ăn ngô như thế mới ngon, nhất là vào đêm rét, lúc khuya và bụng đã hơi đói.

Tôi đã ăn gần hết một bắp dài thì chợt thấy hai cậu bé chừng tám và mười tuổi chạy đến. Cậu lớn xách liễn cơm đặt trong chiếc quang nhỏ, một tay cầm bát với đôi đũa, vừa chạy vừa hỏi:

– Bà ơi, bà đói lắm phải không?

Bà cụ cười:

– Bà quạt ngô thì đói làm sao được! Hai đứa ăn cả chưa?

Đứa nhỏ đáp:

– Chúng cháu ăn rồi.

Bà cụ nhìn vào liễn cơm, hỏi:

– Các cháu có được ăn thịt không?

Đứa nhỏ nói:

– Ăn nhiều lắm. Mẹ cho chúng cháu ăn đến chán thì thôi.

Bà cụ quát yêu:

– Giấu đầu hở đuôi. Mấy mẹ con ăn rau để bà ăn thịt, bà làm sao nuốt nổi.

Rồi bà xới cơm ra bát, nhai nuốt nhệu nhạo với mấy cọng rau muống xào. Bà ăn một lưng bát, rồi thêm một lưng nữa thì thôi. Tôi đã ăn sang cái bắp thứ hai, không phải vì đói mà vì muốn ngồi nghe thêm mấy bà cháu trò chuyện.

Bà cụ xới một bát cơm đầy, đặt lên trên một miếng thịt nạc to rồi cầm đôi đũa đưa cho đứa nhỏ:

– Bà ăn ngô no rồi. Con ăn với bà một bát cho bà vui.

Đứa em lấm lét nhìn anh, rồi nhìn bát cơm đã được đưa tận tay. Đứa anh lườm em nhưng vẫn nói:

– Xin bà đi. Lần sau thì ở nhà nhé!

Bà cụ đưa chiếc liễn còn ít cơm cho đứa anh, bảo:

– Con lấy thìa vét nốt mà ăn, đừng bỏ phí.

Đứa lớn hai tay bưng lấy chiếc liễn, nhìn bà rồi bật khóc.

Bà cụ nói:

– Khóc cái gì, bà đã chết đâu mà khóc!

Đứa lớn vừa khóc vừa mếu máo:

– Sao bà ăn ít thế? Bà ốm hả bà?

Bà cụ vẫn cười, mà nụ cười nghe như khóc:

– Bà bán hàng quà thì bà lại đi ăn quà chứ bà chịu đói à?

Tôi lấy thêm hai bắp ngô đã nướng sẵn, trả tiền rồi đứng bật dậy. Lúc đạp xe đi, thấy mặt buốt lạnh, tôi mới biết mình cũng đã khóc, nước mắt làm nhòe ướt hai gò má.

Xem thêm Quà tặng cuộc sống

Viên kim cương

Viên kim cương

Một doanh nhân mua được một viên kim cương khổng lồ ở Nam Phi, kích thước lớn bằng lòng đỏ trứng gà. Thế nhưng ông rất buồn khi phát hiện bên trong viên đá quý có một vết nứt. Ông...
Tre và dương xỉ

Tre và dương xỉ

Một ngày, tôi quyết định sẽ từ bỏ. Từ bỏ công việc, các mối quan hệ, từ bỏ mọi mơ ước, hy vọng của mình. Tôi muốn buông bỏ cả cuộc sống. Tôi đã đến tìm và nói chuyện với Chúa. –...
Hãy tha thứ cho chúng cháu

Hãy tha thứ cho chúng cháu

Mỗi buổi trưa, bọn trẻ chúng tôi lại rủ nhau tụ tập dưới tán những cây bàng giữa làng. Thằng Bá, một một đứa mập ú, khôn ngoan, lanh lợi nhất bọn, cầm đầu chúng tôi. Nó khinh khỉnh...
Cô gái ở cửa hàng bán CD

Cô gái ở cửa hàng bán CD

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được bố mẹ chăm sóc cẩn...
Thuần phục sư tử

Thuần phục sư tử

Ha-li-ma lấy chồng được hai năm. Trước khi cưới, chồng nàng là một người dễ mến, lúc nào cũng tươi cười. Vậy mà giờ đây, chỉ thấy chàng cau có, gắt gỏng. Không biết làm thế nào,...
Hồ Soa trồng rừng

Hồ Soa trồng rừng

Trước năm 1995, cả vùng rừng Trường Xuân đều là đồi trọc khô cháy. Cây cối bị dân bàn phát trụi và đốt hết để làm cái rẫy, tra hạt ngô, hạt bí. Mùa mưa, nước chảy ầm ầm xuống sau...
Người chăn bò trở thành tỉ phú

Người chăn bò trở thành tỉ phú

Đến buôn Li, xã E-a Trol, huyện miền núi Sông Hinh ở tỉnh Phú Yên, mọi người đều rất lấy làm lạ khi thấy chiều chiều có một đàn bò đi chật cả con đường trong buôn. Đấy là đàn bò...
Ngọn gió lành

Ngọn gió lành

Từ ngày về hưu, ông giáo già có thói quen mỗi sáng sau khi tập thể dục và tưới kiểng, ngồi vào bàn trà. Dưới mái hiên, chậm rãi và lặng lẽ ông nhấp từng ngụm trà, đọc báo, hoặc...
0.25224 sec| 867.727 kb