Tàn nhang
Một bà cụ đang nắm tay cháu trai xếp hàng trong công viên. Khuôn mặt cậu bé có rất nhiều đốm tàn nhang nhỏ, nhưng đôi mắt lại sáng rực vì háo hức. Rất nhiều trẻ con cũng đang đứng chờ để được họa sĩ vẽ mặt thành “người da đỏ”, “người ngoài hành tinh” và đủ kiểu nhân vật vui nhộn khác.
– Cậu nhiều tàn nhang thế, còn chỗ nào trên mặt mà vẽ nữa! – cô bé đứng sau cậu nói to.
Cậu bé ngượng ngùng cúi gầm mặt xuống. Thấy vậy, bà cậu ngồi xuống bên cạnh và dịu dàng hỏi:
– Sao cháu buồn thế? Bà yêu những đốm tàn nhang của cháu mà. Hồi còn nhỏ, bà lúc nào cũng mong có tàn nhang đấy!
Bà đưa những ngón tay nhăn nheo vuốt nhẹ má cậu bé rồi nói tiếp:
– Tàn nhang cũng xinh lắm, chắc chắn chú họa sĩ sẽ thích những đốm tàn nhang của cháu.
Cậu bé mỉm cười:
– Thật không bà?
– Thật chứ! Cháu thử tìm xem có thứ gì đẹp hơn những đốm tàn nhang nào?
Cậu bé nhìn bà, suy nghĩ một lúc rồi thì thầm:
– Những nếp nhăn, bà ạ!