Thầy khôn mới có trò giỏi…
Lại kể chuyện A Đẩu...
Lưu Bị sinh được quý tử nên nâng niu chẳng khác gì vàng. Ông quyết cho con ăn học đàng hoàng để sau này nối nghiệp cha. Miễn sao con thông minh hơn người, Lưu Bị không tiếc thứ gì; từ sữa bột đến đủ loại thuốc bổ trí não, ông đều tìm cho con dùng. Ông luôn tự nhủ: dù không thành công cũng thành phân... à nhầm, thành nhân. Muốn có trò giỏi thì phải gặp thầy giỏi, mà chẳng ai dám nhận dạy cục cưng của Lưu Bị ngoài Khổng Minh.
Khổng Minh vốn quen bày mưu tính kế chứ chuyện dạy trẻ thì thật sự bó tay. Nhưng nếu từ chối, e lại bị cho về quê chăn lợn, nên đành nhận lời. Không biết dạy gì, ông hỏi đại:
KM: A Đẩu, con thử đặt một câu nói về ta xem nào.
A Đẩu: Dạ, thầy đúng là con đĩ!
Khổng Minh tái mặt, vẫn cố gượng cười rồi nghĩ bụng: thôi, thằng bé này hay đua ngựa trái phép, hỏi chuyện ngựa chắc hợp hơn.
KM: A Đẩu, ngựa chạy nhanh gọi là gì?
A Đẩu: Dạ, nước đại ạ!
Khổng Minh hài lòng, hỏi tiếp:
KM: Thế ngựa chạy chậm thì gọi là gì?
A Đẩu: Dạ, nước... tiểu ạ!
KM: Ặc ặc, thông minh lắm, con quả giống cha con! Tiện đây, con đặt một câu có phép so sánh cho ta nghe thử.
Được khen, A Đẩu khoái chí đọc liền một mạch: Thời tiết hôm nay xấu như con gấu, lớp học hôm nay buồn như con chuồn chuồn, bài tập hôm nay chán như con gián, thầy giáo ngu như con lu lu...
Đến đây Khổng Minh hết chịu nổi, quát ầm lên: Thôi ngay! Học hành kiểu đó mà cũng đòi đi học à? Đúng là thần kinh dẫm phải đinh, dở hơi biết bơi, chim cút sang Ju-ven-tút ngay!