Trời biết, đất biết, ta biết

Trời biết, đất biết, ta biết – Kho truyện cổ tích

Năm 1504, vua Lê Hiến Tông băng hà, di chiếu lập người con thứ ba tên là Thuần (tức vua Túc Tông sau này), chứ không lập con thứ hai là Tuốn (tức vua Uy Mục sau này), vì người con này bất tài, vô đạo. Người được nhà vua uỷ thác thực hiện di chiếu là tiến sĩ Đàm Văn Lễ, một vị đại thần thanh liêm, chính trực.

Đêm ấy, trời đã rất khuya, nhà tiến sĩ họ Đàm vẫn còn một vị khách đến thăm. Vị khách lạ cúi rạp người trước chủ nhân:

– Bẩm tướng công, tôi là người nhà quan Nguyễn Kinh Kỷ. Quan ngài sai tôi đem biếu tướng công 30 lạng vàng…

Nghe khách nói, Đàm Văn Lễ rất đỗi ngạc nhiên. Sau, ông hiểu việc này có liên quan đến di chiếu của vua Lê Hiến Tông. Kẻ cầm đầu bọn cơ hội trong triều là Nguyễn Kinh Kỷ cho người mang vàng đến đút lót ông hòng sửa đổi di chiếu, đưa hoàng tử Tuốn lên ngôi thay thái tử Thuần.

Thấy tiến sĩ họ Đàm trầm ngâm suy nghĩ, người khách tâu thêm:

– Xin tướng công nhận cho. Giữa đêm khuya thanh vắng, không ai biết việc này đâu ạ.

Đàm Văn Lễ nghiêm mặt:

– Ông nhầm to! Việc này có trời biết, đất biết, ông biết, tôi biết. Sao ta có thể làm điều xấu xa đó!

Người khách hiểu bạc vàng không thể mua được Đàm Văn Lễ, không dám ngẩng mặt, vội vã lui ra.

Xem thêm Chuyện kể bé nghe

Nhân cách quý hơn tiền bạc

Nhân cách quý hơn tiền bạc

Mạc Đĩnh Chi (1272 -1346) quê ở huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương, thi đỗ Trạng nguyên năm 1304. Mạc Đĩnh Chi làm quan trải qua ba triều nhà Trần. Ông thông minh, giỏi thơ văn và có...
Anh hùng nhỏ tuổi diệt xe tăng

Anh hùng nhỏ tuổi diệt xe tăng

Lai là một thiếu nhi nhà nghèo. Cha đau ốm, em phải thay cha lên đồn làm phu phen tạp dịch cho bọn Mĩ – Ngụy. Hằng ngày, em phải đầm đất bằng những khúc gỗ lớn hai người khiêng...
Người con gái đỡ đầu của Bác Hồ

Người con gái đỡ đầu của Bác Hồ

Vào một buổi sáng mùa thu năm 1990, trong đoàn người vào thăm nhà sàn Bác Hồ có hai cha con người Pháp. Đó là ông Ô-brắc và con gái ông, chị Ba-bét, người con gái đỡ đầu của Bác...
Đôi cánh của ngựa trắng

Đôi cánh của ngựa trắng

Ngày xưa, có một chú Ngựa Trắng rất thơ ngây. Bộ lông chú trắng nõn nà như một đám mây bồng bềnh trên nền trời xanh thẳm. Mẹ chú yêu chú lắm. Mẹ thường căn dặn: – Con phải ở cạnh...
Đôi guốc bỏ quên

Đôi guốc bỏ quên

Sáng nay cu Việt kêu mệt. Mẹ sờ trán con. Ừ, quả thực đầu Việt hơi hâm hấp nóng. Mẹ nói với bố đi ngang qua trường xin phép cho cu Việt nghỉ học ngày hôm nay. Đắp chăn cẩn thận và...
Điều không tính trước

Điều không tính trước

Tôi chuẩn bị đánh nhau. Thoạt đầu tôi định lấy con dao của mẹ tôi làm vũ khí, nhưng khi sờ đến cái lưỡi thép to bản và mát lạnh của nó, tôi bỗng thấy sờ sợ. Con dao này mà vung...
Thầy giáo dạy vẽ

Thầy giáo dạy vẽ

Tôi muốn kể với các em về thầy giáo dạy vẽ của tôi. Thầy dạy chúng tôi cách đây đã mười bảy năm, khi đó chúng tôi mới học lớp 5, mà thầy thì mái tóc đã bạc phơ… Tuần trước, vào...
Hai lần bàn học tưng hửng

Hai lần bàn học tưng hửng

Bàn Học biết thừa là cái bút ấy của một chú học viên bổ túc bỏ quên tối qua. Cô cậu nào thấy nó đẹp, nhận vơ là của mình thì… Bàn Học sẽ kêu thật to cho bẽ mặt. Sẽ biết tay nhau....
0.30232 sec| 862.047 kb