Xe Lu và Xe Ca

Một hôm, trên quãng đường kia, có chiếc xe lu chậm chạp lăn bánh. Từ cột cây số này đến cột cây số khác, xe lu vừa đi vừa thở, mãi mới tới nơi.
- Sao cậu ta không chạy nhanh lên nhỉ?
Có ai hỏi vậy, xe lu liền trả lời:
– Tôi cần phải đi chậm!
Nghe thế, xe ca phóng vèo tới, chê ngay:
– Nói khoác!
Xe lu hiền lành đáp:
– Tớ nói thật mà!
Xe ca nổ máy:
– Thôi nhé! Xin chào!
Rồi xe ca phóng vút đi.
Một lần, thấy xe ca chạy tới, xe lu gọi:
– Xe ca ơi! Cho mình hỏi thăm một chút…
Xe ca dừng lại:
– Chuyện gì vậy?
– Cậu ở đằng kia về, thấy đường có tốt không?
Xe ca khủng khỉnh:
– Cậu ngại đi vì chậm chạp, mỏi chân chứ gì? Tớ không biết đâu, cậu tự lên mà xem…
Sau đó trời đổ mưa. Xe lu vẫn đội mưa từ từ tiến lên. Trong khi ấy, xe ca đã vào nhà nghỉ. Khi mưa tạnh, xe ca lao ra, vượt qua xe lu. Xe lu gọi với theo:
– Này, đợi tớ đi trước xem sao đã, kẻo…
Chưa nghe hết câu, xe ca đã phóng đi và nghĩ: “Bò chậm như rùa, ai mà đợi được! Mình mà chơi với cậu lù đù ấy thì chán chết!”.
Xe ca cứ thế lao đi, còn xe lu cố lăn nhanh hơn.
Tới một đoạn đường mới mở chưa được lu kĩ, xe ca sa xuống hố. Bánh xe quay tít tại chỗ, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong. May có anh xe cần trục đến nhấc xe ca ra. Xe lu bò tới đoạn đường hỏng, rải đá xuống rồi lăn qua lăn lại cho mặt đường phẳng mịn.
Sửa xong đường, xe lu gọi:
– Đi thôi nào, cậu xe ca ơi!
Lúc ấy xe ca mới hiểu vì sao xe lu không thể chạy nhanh.
Từ hôm đó, dù đi đâu, xe ca cũng kể lại cho xe lu biết tình hình đường sá tốt xấu ra sao. Xe lu có hỏi điều gì, xe ca cũng không bỏ chạy nữa.
Cho đến bây giờ, bất cứ chiếc xe nào, dù chạy nhanh đến đâu, cũng không còn chê xe lu chậm chạp nữa.