Nghe kể chuyện cổ tích - Cha mẹ nuôi con bể hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày

Ngày xưa, có hai vợ chồng một nhà nọ làm ăn rất chí thú. Họ sinh được ba người con trai. Hai vợ chồng chăm chút nuôi con, từ lâu làm ra rất nhiều tiền của, ruộng vườn; có miếng gì cũng nhịn ăn để dành, chỉ mong gây dựng cho mỗi người con một cơ nghiệp riêng. Đến khi cưới vợ cho đứa thứ ba xong, người chồng nói với vợ:
- Chúng ta nhờ trời “con có của nên”. Nay chúng ta đã đến lúc răng long tóc bạc, mà các con cũng đều khôn lớn cả. Vậy nên chia tài sản cho chúng làm ăn, đứa nào lo phận nấy, để sau này khỏi xảy ra tranh giành. Có như thế, tuổi già của chúng ta mới được yên ổn.
Thấy vợ đồng ý, ông già liền mời họ hàng làng nước đến lập chúc thư. Ông chỉ giữ lại cho mình và vợ một phần nhỏ tài sản để dưỡng lão, còn bao nhiêu của chìm của nổi đều chia hết cho các con.
Tuy đã ngoài sáu mươi, ông già vẫn khỏe mạnh và chưa chịu tắt chí kinh doanh. Vì vậy, sau khi chia tài sản cho các con, hai vợ chồng lại tiếp tục lao vào làm ăn. Với phần của để dưỡng lão, họ đem ra buôn bán. Không ngờ thần tài vẫn còn vượng, lãi mẹ đẻ lãi con, tiền bạc lại đổ về như nước. Chưa đầy bảy tám năm sau, họ lại giàu có như trước. Trong khi đó, ba người con của ông, phần vì thiếu kinh nghiệm, phần vì siêng ăn nhác làm, nên cơ nghiệp vừa gây dựng chưa được bao lâu đã sa sút.
Một hôm, cả ba người con cùng tìm đến gặp bố mẹ và thưa:
- Bây giờ bố mẹ ngày một yếu. Theo ý chúng con, bố mẹ chỉ nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho khỏe, còn phần tài sản cứ để chúng con quản lý. Chúng con xin phụng dưỡng bố mẹ đến cuối đời.
Ông già đáp:
- Bố mẹ cũng muốn như vậy lắm. Nhưng ngặt một điều, xưa nay cha mẹ nuôi con thì được, còn con nuôi cha mẹ có phải dễ đâu!
- Bố mẹ đừng lo gì cả. Bọn con nói tiếp. Người ta không có của cha mẹ để lại mà vẫn nuôi được cha mẹ, huống hồ phần tài sản của bố mẹ như thế thì lo gì mà chẳng phụng dưỡng được!
Ông già suy nghĩ hồi lâu rồi hẹn ba tháng nữa sẽ trả lời...