Nghe kể chuyện cổ tích - Cứu vật, vật trả ơn. Cứu nhân, nhân báo oán

Ngày xưa có một anh chàng chẳng có tài nghề gì đặc biệt, chỉ được tính hiền lành và hay thương người. Từ khi vợ mất, anh càng túng bấn. Có lúc anh phải ngửa tay ăn xin, nhưng thấy nghề ấy vừa nhục nhã vừa không đủ nuôi thân, anh lại xoay sang đi làm thuê. Làm mới được một ngày, anh đã mệt lả, lại bị chủ mắng mỏ, nên định chuyển sang nghề câu cá, vì nghĩ nghề ấy thong thả và tự do hơn.
Chiều hôm đó, người ta trả công cho anh ba mươi đồng kẽm. Anh lấy số tiền ấy làm vốn, mua lưỡi câu và dây câu, quyết chí kiếm sống bằng nghề mới. Sáng hôm sau, anh ra bờ sông ngồi câu. Nhưng chờ mãi đến trưa vẫn chẳng kiếm được gì, mồi thì cứ mất toi. Mãi đến chiều, thấy phao chìm xuống, anh giật lên thì lại là một con rắn nước. Bực mình, anh gỡ con rắn ra rồi ném xuống sông. Lần thứ hai giật cần, vẫn chính con rắn nước lúc nãy mắc vào lưỡi.
Anh than với rắn:
- Rắn ơi, tao nghèo lắm, chỉ có ba mươi đồng kẽm thôi. Mày đừng phá hết mồi của tao, rồi tao còn biết lấy gì mà kiếm ăn.
Anh lại thả rắn xuống nước. Nhưng đến lần thứ ba, vẫn con rắn ấy mắc vào lưỡi câu. Lần này anh giận lắm, không thả nữa mà nắm lấy cổ rắn, định mang đi giết...