Nghe kể chuyện cổ tích - Chó thần (Phần 2)

* * *
Hôm sau, trời đã tối mịt mà vẫn chưa thấy Tông trở về. Suốt cả đêm cũng không có tin tức gì. Người con gái thao thức đợi chờ, lặng lẽ khóc thầm. Sáng tinh sương, nàng cùng cha đi vào rừng, đến chỗ Tông thường đẵn củi thì thấy bầu nước và rượu đặt dưới gốc cây. Nhìn lên thân cây vừa bị lột một mảng vỏ lớn, nàng đọc thấy những dòng chữ Tông đã dùng lưỡi dao sắc khắc lại:
- Tông có việc phải đi, luôn luôn nhớ đến nàng và hẹn sẽ trở lại.
Trong khi cô gái buồn rầu trở về túp lều giữa rừng, Tông đã đi xa, lặng lẽ theo sau con chó mà không hề hỏi nó đưa mình đến đâu.
Tới một ngôi làng vào buổi phiên chợ đông, con chó làm nhiều trò khéo léo theo lời Tông, khiến người ta tò mò kéo đến xem rồi bỏ tiền thưởng. Các nhà buôn giàu có tranh nhau mời thầy trò con chó kỳ tài về nhà khoản đãi.
Từ làng này qua xã khác, từ huyện nọ đến tỉnh kia, Tông cùng con chó đi đến đâu cũng được người đời thán phục, tặng quà biếu tiền. Hai thầy trò sống đầy đủ, phong lưu trên suốt đường gió bụi.
Từ miền ngược về miền xuôi, người và vật cứ đi mãi. Cái túi vải đeo bên mình Tông bắt đầu rủng rỉnh tiền, mỗi ngày một nặng thêm. Tông chưa từng hỏi con chó rồi sẽ đi đến đâu. Con chó cũng không nói thêm, trông chẳng khác gì đồng loại của nó, ngoài tài múa nhảy và vẻ thông minh như hiểu được lời người.
Một buổi chiều, vào lúc trâu bò trở về chuồng, Tông và con chó đi đến kinh thành. Qua cửa thành đô, Tông bỗng nhớ lại năm xưa mình từng vác lều chiếu đi thi, nhớ ngày tên được ghi bảng vàng sau bao năm khó nhọc dùi mài kinh sử...