Nghe kể chuyện cổ tích - Cỏ nến

Qua khỏi dãy núi thứ bảy, con sông thứ bảy và hồ nước thứ bảy là những khu rừng sâu tăm tối trải dài mút mắt. Giữa một khoảng rừng thưa có người thợ săn sống cùng cô con gái trong túp lều tranh. Người ta gọi cô là Cỏ Nến, bởi cô mềm mại và uyển chuyển như một cành liễu. Mẹ mất từ lâu, chỉ còn hai cha con nương tựa vào nhau. Người cha nuôi dạy đứa con duy nhất như một đứa con trai, nên Cỏ Nến cưỡi ngựa nhanh như gió, theo cha đi săn, và chẳng con thú nào, dù trốn trong bụi rậm, có thể thoát khỏi mũi tên của cô. Cô bắn cung giỏi đến mức xạ thủ nổi tiếng nhất là Tần Bì cũng phải khâm phục. Từ lòng thán phục ấy, Tần Bì dần đem lòng yêu cô gái.
Một hôm, Cỏ Nến và cha cô không sao tìm được con mồi. Có thể nói cả khu rừng như bị phù phép: im lặng, hoang vắng, không chút sự sống. Thú vật và chim chóc biến mất, đến một con ong vo ve cũng không còn. Sự im lặng đáng sợ bao trùm khắp nơi. Không ai biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ riêng Tần Bì nghi rằng có một thế lực tinh ma nào đó đang khống chế khu rừng. Và đúng là như vậy. Địa ngục vương hung ác đã đến chiếm cứ nơi này. Trên đỉnh núi cao nhất, nơi không có cả dấu chân thú, y dựng lên một cung điện đen bằng vòng sắt, xung quanh chằng chịt lưới gai, đến con chuột cũng khó lọt qua. Y gom tất cả thú rừng vào bãi nhốt sau cung điện, cắm chông nhọn chung quanh. Y còn lập một đội cận vệ gồm những con dơi và cú mèo thận trọng nhất. Ngày đêm, lũ chim ảm đạm ấy bay ngang dọc trên bầu trời để canh giữ, không cho một con chim nào trốn thoát. Khu rừng vì thế trở nên buồn thảm. Không còn tiếng chim hót, tổ chim trống vắng, những lối mòn từng in đầy dấu chân thú vật nay chỉ còn dương xỉ và cỏ dại mọc um tùm...