Nghe kể chuyện cổ tích - Hoa Khô

Câu chuyện này xảy ra đã lâu lắm rồi, lâu đến mức từ đó đến nay thế gian đã đổi thay hoàn toàn, không còn giống thuở trước. Năm ấy, hạn hán xảy ra dữ dội. Đất đai nứt nẻ, cây cối chết khô. Khi đó có một đôi vợ chồng già không con, họ luôn cảm thấy cô đơn và lạc lõng.
Thế rồi một hôm, người vợ vui mừng nói với chồng rằng Trời đã nghe lời cầu xin của họ và bà tin mình đã mang thai. Một năm trôi qua, rồi hai năm, ba năm, bà vẫn chưa sinh nở. Mãi đến cuối năm thứ ba, bà mới sinh được một bé trai. Lúc ấy đúng vào thời kỳ hạn hán khốc liệt nhất, nên cha mẹ đặt tên con là Hoa Khô. Đó là một cậu bé khác thường, bởi mới sáu tháng tuổi cậu đã lớn khỏe như một thanh niên và có thể thay cha làm mọi việc.
Một hôm, Hoa Khô hỏi mẹ:
Xin mẹ cho con biết, con có thể làm gì để giúp dân và chấm dứt trận hạn hán khủng khiếp này.
- Chỉ có một cách, nhưng cách ấy vô cùng gian khổ - người mẹ buồn rầu đáp. Chỉ ai thắng được Long Vương dũng mãnh sống dưới đáy Hắc hồ, kẻ cai quản mưa nắng, mới có thể cứu dân chúng và đất nước. Đã có rất nhiều người thử làm việc đó, nhưng đến nay chưa ai sống sót trở về.
- Con sẽ thử - Hoa Khô quả quyết nói. Cậu chuẩn bị một chiếc túi nhỏ đựng bánh bột gạo rồi đi thẳng đến Hắc hồ. Cậu băng qua rừng sâu, núi cao, lũng thấp, đến ngày thứ bảy thì tới nơi. Khung cảnh quanh hồ im lặng đến rợn người. Không có một tiếng chim hót, chỉ thỉnh thoảng có cánh chuồn làm gợn nhẹ mặt nước.
Hoa Khô ngồi lên một tảng đá phủ đầy rêu, chăm chăm nhìn mặt hồ phẳng lặng, sáng như gương và trải dài xa tít tắp như muốn hút lấy tâm trí cậu. Cậu ngồi bất động suốt một trăm ngày, một trăm đêm, chỉ quan sát nước hồ. Có lúc hồ hiền hòa, dễ mến, yên tĩnh phản chiếu bầu trời xanh, khiến Hoa Khô cảm tưởng nó đang mỉm cười dịu dàng với mình. Lúc khác, hồ như nổi giận, nước đục ngầu, mặt hồ xao động dữ dội. Cũng có khi, nước lăn tăn như đàn cừu đang chạy nhảy, hoặc những đợt sóng cao cuộn lên rồi đập vào nhau. Mỗi ngày hồ lại mang một dáng vẻ khác, như thể nó có đến một trăm gương mặt để thay đổi.
Hoa Khô ngồi bên bờ, lặng lẽ ngắm nhìn cái hồ kỳ lạ ấy. Cậu muốn hiểu cho được bí mật của nó...