Nghe kể chuyện cổ tích - Sự tích hòn Vọng Phu

Ngày xưa, có đôi vợ chồng nghèo sinh được hai mụn con: đứa lớn là trai, mười một tuổi; đứa bé là gái, lên sáu. Mỗi khi hai vợ chồng đi làm đồng hoặc có việc vắng nhà, họ thường để hai con ở nhà và dặn anh trông nom em gái. Một hôm, trước lúc đi làm, người mẹ đưa cho hai con một cây mía, bảo đứa con trai ở nhà chặt cho em ăn rồi dẫn em đi chơi. Thường ngày, mẹ vẫn nhắc:
- Con đừng làm em khóc, kẻo cha về đánh chết đấy, nghe chưa!
Thằng anh đưa em ra sân, cùng em trồng đá, bẻ cây làm nhà làm cửa để chơi với bạn bè quanh xóm. Chơi chán, nó dẫn em vào nhà rồi đi tìm dao chặt mía. Không ngờ khi vừa giơ dao lên chặt, lưỡi dao sút khỏi cán, văng trúng đầu em. Cô bé ngã lăn ra bất tỉnh, máu đỏ lênh láng cả một vạt đất. Thấy vậy, thằng anh sợ hãi vô cùng, nghĩ thầm:
- “Tội ta lớn lắm. Cha về thế nào cũng đánh chết mất!”
Nghĩ rồi, nó bỏ em nằm sóng sượt giữa nhà và trốn đi.
Cậu bé cứ đi, đi mãi. Trên bước đường lưu lạc, hắn ở nhà này một thời gian rồi lại bỏ đi làm bạn với nhà khác. Suốt hơn mười lăm năm, hắn không biết mình đã qua những xứ nào, ăn cơm của bao nhiêu nhà. Mãi đến lần cuối cùng, hắn làm con nuôi một người đánh cá ở miền biển Bình Định. Nghề chài lưới đã giữ chân hắn lại nơi đây...