Ba trọc
Có anh nọ đi chợ mua được một con lợn. Trên đường về, nắng gắt quá nên anh đang tính ghé vào quán ven đường uống chén nước thì gặp một tên lính lệ. Tên lính nhìn con lợn rồi hỏi:
– Này anh kia, con lợn ấy mua hết bao nhiêu?
Thấy người có chức quyền đang để ý đến mình và con lợn, anh ta vội lễ phép thưa:
– Dạ, hơn quan đấy ạ.
Nghe vậy, tên lính nổi giận tát anh ta một cái rồi quát:
– Láo thật! Mày dám bảo lợn hơn quan à?
– Dạ, tôi lỡ miệng, xin ông tha cho!
Anh ta van xin mãi, tên lính mới chịu bỏ qua. Đi thêm một quãng, anh lại gặp một chú khách hỏi giá con lợn. Vẫn còn ấm ức vì vừa bị đánh, anh đáp cộc lốc:
– Tôi vừa bị một trận trắng răng rồi, không dám nói nữa.
Chú khách nghe thế tưởng anh ta chê mình trắng răng, liền vung gậy đánh một cái và mắng:
– Mày còn dám giễu cợt ta trắng răng à?
Anh ta sợ quá bỏ chạy, bụng nghĩ đụng vào mấy chú khách kiểu này chỉ có thiệt thân. Gần về đến đầu làng, anh gặp hai ông sư cùng một chú tiểu từ chùa đi ra. Chú tiểu cũng hỏi con lợn giá bao nhiêu, anh bực bội đáp:
– Thôi, trọc này là ba trọc rồi, tôi không nói nữa đâu.
Chú tiểu đỏ mặt, tưởng anh ta chê bai nhà sư nên xông vào đấm. Anh ta vừa đi vừa cãi: “Chẳng phải ba trọc thì là gì?” rồi lẳng lặng dắt lợn vào làng.