Bài học nhớ đời

Gấu lớn thường xuyên bắt nạt Thỏ nhỏ. Chẳng vì lý do gì, nó cứ túm lấy Thỏ rồi tát mạnh, khiến một bên tai của Thỏ bị vẹo hẳn xuống.
Chú Thỏ tội nghiệp khóc mãi không thôi. Tai tuy đã bớt ê, nước mắt cũng khô rồi, nhưng nỗi đau trong lòng vẫn còn nguyên. Chú biết làm gì bây giờ? Vì sao lần nào cũng đụng phải gã Gấu đáng sợ ấy? Từ trước đến nay, chú chưa từng chịu cảnh khốn khổ như vậy. Nhưng ai có thể giúp chú đây? Gấu là kẻ khỏe nhất khu rừng, còn Sói và Cáo lại là bạn thân của gã, lúc nào cũng hùa theo Gấu.
– Ai có thể cứu tôi khỏi chuyện này đây? – Thỏ buồn bã than.
– Tôi giúp được! – Một giọng nói nhỏ vang lên.
Thỏ liếc mắt sang bên trái và nhìn thấy Muỗi.
– Bạn mà giúp được tôi sao?
– Thỏ nói tiếp – Bạn làm gì nổi Gấu? Gã to lớn như thế, còn bạn thì bé tí. Bạn chẳng đủ sức đâu!
– Cứ chờ xem! – Muỗi đáp.
Hôm ấy, Gấu lang thang suốt ngày trong khu rừng nóng nực. Mệt mỏi và buồn ngủ, gã lăn ra nghỉ giữa đám cây mâm xôi. Nhưng vừa khép mắt, gã đã nghe tiếng vo ve bên tai: “Vi…e…é…”
Gấu nhận ra ngay đó là tiếng Muỗi. Gã nín thở, chờ Muỗi đậu lên mũi. Muỗi cứ bay vòng quanh, vòng quanh mãi rồi cuối cùng đáp xuống chóp mũi Gấu. Lập tức Gấu vung bàn tay trái, tự đập bốp một cái vào mũi mình. Gã tưởng như thế là đã dạy cho Muỗi một bài học.
Gấu xoay người sang phải, nhắm mắt định ngủ tiếp. Nhưng khi vừa ngáy được một chút, gã lại nghe tiếng vo ve quen thuộc bên tai: “Vi…e…é…”
– Cái thằng Muỗi ấy lẽ ra phải biến mất từ nãy rồi chứ!
Gấu nín thở nằm im, giả vờ ngủ say, nhưng thực ra gã lắng nghe từng chút, chờ xem Muỗi sẽ đậu vào đâu.
Muỗi vẫn bay vo ve không dứt, rồi bỗng im bặt.
– Thế là thoát rồi! – Gấu thầm nghĩ và duỗi người ra. Nhưng Muỗi lại lặng lẽ đáp xuống tai Gấu rồi bò vào trong. Nó chích một phát đau điếng. Gấu nhảy dựng lên, vung tay phải đập mạnh vào tai mình đến nỗi mắt nổ đom đóm. Gã tin chắc lần này thì Muỗi phải tiêu đời.
Gấu vừa gãi tai vừa sửa lại chỗ nằm. Gã nghĩ giờ thì mình có thể ngủ yên. Nhưng đúng lúc vừa nhắm mắt, tiếng “Vi…e…é” quen thuộc lại vang lên.
– Thật là tai họa, không thể chịu nổi nữa!
Gấu rên lên, bật dậy rồi cắm đầu chạy khỏi nơi Muỗi đang bày trò với gã. Gã trượt ngã, lao bừa qua các bụi cây, ngáp dài đến sái quai hàm, vừa đi vừa buồn ngủ đến mức suýt gục xuống. Thế mà Muỗi vẫn bám sát bên cạnh: “Vi…e…é”.
Gấu cứ chạy mãi, chạy đến hụt hơi rồi ngã vật xuống dưới một lùm cây. Gã nằm thở hổn hển, dựng tai lên nghe ngóng xem Muỗi đang ở đâu.
Khu rừng lúc ấy yên ắng và tối đen như mực. Muôn loài chim thú đều ngủ say. Chỉ riêng Gấu vẫn trằn trọc, mệt lả đến gần như kiệt sức.
– Khổ thân mình quá! – Gấu lẩm bẩm – Cái con Muỗi bé xíu ấy làm mình khốn đốn đến mức quên cả tên mình. May mà cuối cùng cũng thoát được. Bây giờ chắc mình ngủ một lát được rồi.
Gấu tìm đến dưới một bụi dẻ lớn, nhắm mắt và thiếp đi chập chờn. Gã bắt đầu mơ thấy mình đang trong rừng, gặp một tổ ong đầy mật. Vừa định thọc tay vào tổ ong, gã bỗng nghe văng vẳng tiếng: “Vi…e…é”.
Muỗi đã tìm được Gấu và lại đánh thức gã dậy!
Gấu ngồi bật dậy, rên rỉ. Trong lúc đó, Muỗi vẫn bay quanh đầu gã, lúc lại gần, lúc lùi xa, tiếng vo ve khi to khi nhỏ, rồi đột nhiên im hẳn. Có phải Muỗi đã biến mất rồi không?
Gấu chờ thêm một lát, sau đó bò lết ra xa, chui vào một bụi cây khác và nhắm mắt. Gã vừa chợp ngủ thì ngay lập tức, Muỗi lại cất giọng “Vi…e…é”.
Gấu lê mình ra khỏi bụi cây. Gã bắt đầu gào lên.
– Rốt cuộc mày muốn gì, hả loài sâu bọ kia? Tao cầu cho mày chết rũ! Cứ đợi đấy! Tao sẽ không ngủ nữa, tao nhất định bắt được mày!
Muỗi khiến Gấu phải “khiêu vũ” suốt cho đến tận lúc mặt trời mọc. Nó làm gã mệt lử. Cả đêm, Gấu không được nghỉ lấy một phút. Vì cố bắt con Muỗi bé xíu, gã tự đập mình đến bầm tím khắp người mà vẫn chẳng làm gì được.
Khi mặt trời lên, chim chóc và muông thú thức dậy sau một đêm ngủ ngon. Chúng nhảy nhót, ca hát vui vẻ. Chỉ riêng Gấu chẳng còn chút vui vẻ nào để bắt đầu ngày mới.
Sáng hôm ấy, Thỏ gặp Gấu ở ven rừng. Gấu lảo đảo bước đi, lúc vấp, lúc trượt, đôi mắt gần như không mở nổi vì quá buồn ngủ.
Thỏ cười nghiêng ngả, cười đến suýt đau cả bụng.
– Cảm ơn Muỗi nhé!
– Thỏ vui vẻ nói khi vừa thấy Muỗi bay tới.
– Bạn đã nhìn thấy gã Gấu rồi chứ?
– Tất nhiên rồi! – Thỏ đáp, rồi lại bật cười.
– Vậy bạn thấy tôi cũng đâu quá nhỏ bé và yếu ớt như mọi người tưởng, phải không?
Muỗi nói xong liền bay đi, vừa bay vừa ngân nga tiếng hát “Vi…e…é”.