Bạn có bao nhiêu người bạn?

Một cụ già quay sang hỏi tôi: “Cô có bao nhiêu người bạn?” Tôi đáp: “Sao cụ lại hỏi vậy? Cháu có mười hay hai mươi người bạn gì đó, nhưng cháu chỉ nhớ tên được vài người thôi.”
Cụ mỉm cười như thấu hiểu, rồi buồn bã gật đầu:
– Cô hẳn phải rất may mắn mới có nhiều người bạn như thế. Nhưng hãy nghĩ kỹ về điều cô vừa nói. Có quá nhiều người mà cô thậm chí không biết tên. Bạn không chỉ là người để cô nói một câu “xin chào”.
Bạn là người có bờ vai dịu dàng để cô tựa vào mà khóc.
Bạn là chiếc giếng để cô trút xuống đó mọi rủi ro, rồi giúp cô nâng giá trị của mình lên cao hơn.
Bạn là bàn tay kéo cô ra khỏi bóng tối và tuyệt vọng, khi những người mà cô từng gọi là “bạn” đã đẩy cô vào đó.
Một người bạn thật sự là một đồng minh không thể bị lay chuyển hay mua chuộc. Là tiếng nói giữ cho tên cô còn sống mãi khi những người khác đã lãng quên.
Nhưng điều cần thiết nhất ở một người bạn là một trái tim, là một bức tường mạnh mẽ và vững chãi. Từ trái tim của những người bạn ấy, ta sẽ nhận được thứ tình yêu tuyệt vời nhất.
Vậy hãy suy nghĩ về những điều tôi nói. Từng lời đều thật lòng.
Và hãy trả lời tôi một lần nữa đi, cô bé, cô có bao nhiêu người bạn?
Tôi mỉm cười với ông và đáp: “Ít nhất cháu có một người bạn, thưa cụ!”
Cảm ơn vì đã trở thành bạn của tôi!