Con gái, mẹ và thần tượng

15 tuổi, con gái lên lớp 10. Lần đầu tiên nhìn con gái thướt tha trong tà áo dài, cũng xinh xắn và ra dáng thiếu nữ như bao bạn bè cùng trang lứa, mẹ mỉm cười đầy hạnh phúc. Khi ấy, con gái lại đang nghĩ đến một anh chàng cùng lớp.
17 tuổi, con gái biết thế nào là cảm giác “thất tình”, thậm chí từng thoáng nghĩ đến chuyện “chán sống”. Mẹ biết được, chỉ nhẹ nhàng thủ thỉ: “Hãy đặt con vào hoàn cảnh của mẹ. Mồ côi khi mới 6 tuổi, không được ai dạy dỗ, không được học hành, nghèo đến không thể nghèo hơn. Thế mà mẹ vẫn phải sống. Nếu ngày ấy mẹ cũng chết đi thì làm sao bây giờ có con? Chẳng phải con sẽ khiến mẹ ân hận vì đã sinh ra con hay sao?”. Lần đầu tiên, con gái khóc và thấy ghét chính mình. Khi ấy, “chàng trai thần tượng” của con gái vẫn vô tư đi bên cạnh một cô gái khác.
18 tuổi, mẹ tiễn con gái lên Sài Gòn vào đại học. Lần đầu xa nhà, mẹ dặn dò con gái đủ điều, rồi tiếp tục lo lắng, dõi theo từng bước chân của con. Lúc ấy, con gái chỉ nghĩ đến những “ánh đèn” qua lời kể của bạn bè. Và một lần nữa, thần tượng của con gái lại thay đổi – lần này là một ca sĩ nổi tiếng nhất thế giới.
25 tuổi, con gái ra trường, đi làm, thay đổi công việc như thay đổi suy nghĩ, thay đổi thần tượng như thay đổi công việc. Rồi con gái yêu, rồi thất bại. Con gái đầy tham vọng nhưng lại thiếu nghị lực, những khó khăn bình thường của cuộc sống cũng đủ khiến con gái chán nản. Những lúc như thế, con gái lại trở về nhà. Lần về chơi này, con gái ở hơi lâu, tạm quên bạn bè nơi xa để suy nghĩ và quan sát nhiều hơn. Mẹ lúc nào cũng giản dị và nồng hậu. Cả đời con gái chưa từng thấy mẹ ghét ai. Ở mẹ luôn toát lên một sự đảm đang mà con gái tin rằng mình khó có thể giống được.
Và rồi con gái chợt nhận ra rằng chỉ cần có nghị lực, có niềm tin vào bản thân và cuộc sống, biết vị tha, biết hy sinh, biết yêu thương người khác, thì cuộc sống sẽ giống như một trò chơi mà con gái luôn có thể là người chiến thắng. Hãy sống cho một ngày mai.