Cú điện thoại bực mình
– Alô! Có phải tòa soạn không?
– Xin hỏi có việc gì? Ai đang gọi đấy?
– Tôi gọi từ công ty bảo hiểm thành phố. Sao các anh không thấy xấu hổ khi viết về chúng tôi như vậy?
– Alô! Có lẽ anh gọi nhầm số rồi!
– Đây có phải tòa soạn báo… không?… Vậy là đúng rồi. Tại sao các anh lại vô trách nhiệm đến mức đem một cơ quan nhà nước ra chế giễu, trong khi từng cán bộ nhân viên ở đây đều rất tận tụy…
– Anh có thể nói rõ hơn là chuyện gì không?
– Tôi đang nói đến cá nhân anh O. Hen-ri!
– Ai cơ?
– Tôi yêu cầu mời anh O.Hen-ri đến làm việc. Tôi muốn trực tiếp nói chuyện với ông ta…
– Báo chúng tôi không có cộng tác viên nào tên O. Hen-ri cả.
– À, hóa ra các anh định bao che phải không? Đừng tưởng tôi ngốc. Thế bài đăng số trước do ai viết? Chẳng lẽ các anh định bảo là tôi viết?
– À, chúng tôi hiểu rồi. Đó không phải bài báo, mà là một truyện hài hước. Tác giả là nhà văn Mỹ O.Hen-ri, ông ấy đã mất từ lâu. Câu chuyện ấy không liên quan gì đến cơ quan của anh cả!
– Hừ! Chuyện đó để chúng tôi xem xét. Các anh thừa biết trong thành phố này có một công ty bảo hiểm, vậy mà vẫn dám làm tổn hại uy tín của chúng tôi. Các anh phải cải chính ngay, nếu không chúng tôi sẽ kiện!
– Anh đang nói nghiêm túc đấy chứ?
– Hoàn toàn nghiêm túc. Các anh định mượn tên tuổi một nhà văn nước ngoài để bôi xấu công ty bảo hiểm của chúng tôi…
Đến đó, cuộc đối thoại kết thúc. Đại diện công ty bảo hiểm thành phố đe dọa dữ đến mức dường như chính chiếc ống nghe cũng hoảng hồn, ngã lăn xuống cạnh máy điện thoại.