Điện thoại nhìn được và điện thoại truyền hình là một chăng?

Nói đến điện thoại truyền hình, có thể bạn sẽ hình dung đó là sự kết hợp giữa tivi và máy điện thoại. Nhờ điện thoại truyền hình, khi gọi điện ta không chỉ nghe được tiếng nói mà còn nhìn thấy hình ảnh của người đối thoại, giống như có “thiên lý nhãn” và “tai nghe tiếng gió” hiện đại. Tuy nhiên, vì phải truyền cả âm thanh lẫn hình ảnh của hai bên nên điện thoại truyền hình chiếm một dải tần rất rộng. Theo tính toán của các chuyên gia, một đường điện thoại truyền hình cần độ rộng tín hiệu tương đương khoảng 1000 đường điện thoại bình thường. Bởi vậy, chi phí sử dụng loại điện thoại này khiến nhiều người phải e dè.
Ngày nay có một phương thức truyền thông khác đang âm thầm phát triển. Nó có thể sử dụng một đường điện thoại thông thường, cho phép nhìn thấy khuôn mặt người đối thoại và cước phí cũng tương tự điện thoại bình thường. Đó là điện thoại nhìn được, hay còn gọi là điện thoại thấy hình.
Điện thoại nhìn được và điện thoại truyền hình có phải là một không? Nhìn bên ngoài, hai loại này khá giống nhau: đều có máy điện thoại bấm phím, màn hình hiển thị khuôn mặt đối phương và một camera quay bán thân người đang nói chuyện. Nhưng về bản chất, chúng khác nhau rất lớn: điện thoại truyền hình truyền hình ảnh động, còn điện thoại nhìn được chỉ truyền hình ảnh tĩnh.
Điện thoại bình thường chỉ cần một đôi dây điện thoại để truyền âm thanh. Còn điện thoại truyền hình vừa truyền tín hiệu lời nói vừa truyền hình ảnh chuyển động của hai bên, nên cần tới ba đôi dây truyền tải. Đường dây điện thoại thông thường truyền tín hiệu tương tự với tốc độ khoảng 64 Kbit/giây, trong khi tín hiệu hình ảnh của điện thoại truyền hình phải là tín hiệu số và truyền trên đường dây số với tốc độ lớn hơn nhiều. Vì vậy, cần áp dụng phương pháp nén tín hiệu hoặc kết nối với mạng truyền thông sợi quang để tín hiệu đi trên “xa lộ thông tin” rộng rãi hơn.
Khác với điện thoại truyền hình, điện thoại nhìn được truyền hình ảnh tĩnh qua hệ thống điện thoại tương tự hiện có. Nó sử dụng kỹ thuật nén và lưu trữ hình ảnh: trước hết quét và truyền dần thông tin hình ảnh đến đối phương, lưu lại ở đầu nhận; khi lượng thông tin đủ để tạo thành một bức hình, hình ảnh sẽ hiển thị trên màn hình. Một bức ảnh tĩnh bán thân thường cần khoảng năm giây để truyền; nếu là ảnh màu thì có thể cần khoảng 10 giây. Khi gọi điện thoại nhìn được, người dùng hướng camera vào mình, chụp một hình cố định rồi bấm phím truyền. Trong lúc đường dây đang truyền hình, hai bên không thể đồng thời đàm thoại vì tín hiệu âm thanh cũng dùng chung đường dây ấy.
Dù là điện thoại truyền hình hay điện thoại nhìn được, chúng đều giúp người ở xa có thể trò chuyện theo cách gần giống “mặt đối mặt”. Khi trao đổi bài toán, chỉ cần quét hình vẽ và ký hiệu toán học, đối phương nhìn thấy là hiểu. Các thiết bị này còn có thể dùng để tổ chức hội nghị điện thoại, truyền tài liệu kỹ thuật, biểu đồ và văn kiện. Cùng với sự phát triển của kỹ thuật truyền thông, điện thoại truyền hình và điện thoại nhìn được sẽ ngày càng trở nên hấp dẫn hơn.