Đông thi

Vào thời Xuân Thu, ở nước Việt có một cô gái nổi tiếng tuyệt sắc tên là Tây Thi. Về sau, nàng được xem là một trong tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc cổ đại. Người đời thường ví vẻ đẹp của nàng khiến chim sa cá lặn, hoa phải nhường, trăng phải thẹn. Trong mắt mọi người, ngay cả những cử chỉ rất bình thường của Tây Thi cũng mềm mại, duyên dáng và đáng yêu.
Tây Thi mắc chứng đau ngực. Mỗi khi cơn đau phát tác, nàng thường lấy tay ôm ngực, cau mày nhăn mặt. Thế nhưng trong mắt người đời, dáng vẻ ấy vẫn đẹp một cách não nùng, càng khiến họ thêm thương mến.
Ở thôn bên cạnh có một cô gái xấu xí tên là Đông Thi. Cô luôn tìm đủ mọi cách trang điểm với mong muốn trở nên xinh đẹp hơn. Một hôm, Đông Thi gặp Tây Thi trên đường, thấy nàng ôm ngực, cau mày mà vẫn được khen là đẹp. Đông Thi nghĩ rằng người ta yêu thích Tây Thi chính vì dáng vẻ nhăn mặt ấy; nếu mình làm theo, hẳn mình cũng sẽ xinh đẹp. Thế là Đông Thi bắt chước Tây Thi, tay ôm ngực, mặt nhăn nhó, đi qua đi lại trong thôn. Nhưng sự làm bộ ấy chỉ khiến cô vốn đã xấu lại càng khó coi hơn, đến mức ai trông thấy cũng vội đóng cửa tránh đi.
Lời bàn:
Mong muốn trở nên xinh đẹp không hề sai. Cái sai của Đông Thi là không hiểu cái đẹp nằm ở đâu. Không phải cứ bắt chước dáng vẻ của người khác là mình sẽ đẹp hơn. Biết sống đúng với chính mình, tự nhiên như mình vốn có, ấy đã là một phần của vẻ đẹp rồi.