Đừng chết vì sợ hãi

Đừng chết vì sợ hãi – Kho truyện cổ tích

Khu rừng mà Dê Trắng sinh sống có một con Hổ Xám rất hung ác. Bao nhiêu con vật hiền lành đã phải mất mạng dưới nanh vuốt của nó. Hổ Xám trở thành ác mộng đối với các con vật. Không khí chết chóc bao trùm lên cả khu rừng.

Một hôm, Dê bố đưa chiếc giỏ cho Dê Trắng rồi nói:

- Con mang giỏ cỏ mật này sang thăm và biếu bà nội nhé. Lâu rồi con chưa đến thăm bà.

Nghe bố sai, Dê Trắng giãy nảy:

- Ra đường con sợ gặp phải tên Hổ Xám lắm bố ạ. Con không dám đi đâu.

- Hổ Xám có sống ở khu vực mình đâu mà con sợ?

- Ôi, hắn đi kiếm ăn khắp rừng, chỗ nào mà hắn không mò đến ạ! Không may gặp phải Hổ Xám thì con làm sao chạy thoát ạ?

Không ngờ con mình lại quá sợ hãi như thế, Dê bố liền động viên:

- Tại sao con lại sợ cái điều chưa xảy ra và nhiều khả năng sẽ không xảy ra như thế? Nếu ai cũng sợ như con thì chả lẽ tất cả chúng ta không dám ra khỏi nhà ư? Thế thì ai sẽ kiếm thức ăn cho ta? Chúng ta sẽ ăn bằng gì đây? Như vậy, ta có thể không chết vì nanh vuốt Hổ nhưng lại có thể chết vì hậu quả của nỗi sợ hãi. Hãy biết chủ động trước cuộc sống con ạ. Nếu sống chủ động, con sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi và sẽ tìm ra cách để tránh được nanh vuốt của Hổ..

Nghe bố động viên, Dê Trắng trấn tĩnh trở lại. Nó mạnh dạn xách giỏ bước ra khỏi nhà.

Vừa đi, Dê Trắng vừa tự động viên mình: "Phải chủ động. Đừng để nỗi sợ hãi trùm lên ta!".

Vậy là Dê Trắng đã gặp được bà và trở về an toàn. Nó đã tự vượt qua nỗi sợ hãi.

Xem thêm Chuyện kể bé nghe

Cuộc họp trong cặp sách

Cuộc họp trong cặp sách

Bé phải mất cả buổi sáng để tranh luận với anh Huy về chuyện đồ vật có biết nói hay không? Anh Huy chỉ quen nghe bằng tai thôi. Anh quả quyết rằng nếu các đồ vật xung quanh ta...
Chuyện cổ tích buồn

Chuyện cổ tích buồn

Sáng nào dậy sớm, Ly cũng nhìn thấy bà. Bà đang lúi húi nhặt những bông hoa sứ rụng ngay trước cổng nhà. Lưng bà còng, tóc bà bạc trắng. Hình như bà đã đến nhặt hoa ở đây từ lâu...
Mùa hè giầy đi đâu?

Mùa hè giầy đi đâu?

Đầu mùa hè, các đồ vật rủ nhau chơi trốn tìm. Viên Bi trốn kỹ đến mức trời đã tối mà vẫn chẳng ai tìm ra.Viết Chì bèn vẽ một cây Đèn Pin để đi tìm Bi. Đèn soi khắp góc bàn, hộc tủ,...
Đôi dép

Đôi dép

Hai chiếc dép là đôi bạn rất thân. Không ai biết chúng chơi với nhau từ bao giờ, chỉ biết rằng đã lâu, lâu lắm rồi. Một hôm, Dép Trái nói với Dép Phải: - Bạn Dép Phải ơi, bạn có...
Có chí thì nên

Có chí thì nên

Đầu năm học, Bắc được bố đưa đến trường. Bố cậu nói với thầy giáo:- Xin thầy kiên nhẫn, thật kiên nhẫn, vì con tôi tối dạ lắm!Từ hôm ấy, có người gọi Bắc là Tối dạ. Bắc không buồn,...
Chú bộ đội lái máy bay

Chú bộ đội lái máy bay

Trước giờ vào lớp, chúng em đang chơi thì có một chú bộ đội đến. Chú đội chiếc mũ có ngôi sao trên nền xanh da trời. Chú hỏi thăm cô giáo. Một bạn vội vào thưa với cô. Cô giáo bước...
Cái ổ gà

Cái ổ gà

Chiều nay, Dũng đứng chơi trước cửa, chờ bố đi làm về. Dũng nhìn xe cộ và mọi người qua đường. Một bác chở bó củi sau xe đạp, định tránh ổ gà thì bất ngờ một chiếc xe khác ở phía...
Bé Mai đã lớn

Bé Mai đã lớn

Bé Mai rất thích được làm người lớn. Bé thử đủ mọi cách: đi dép của mẹ, cài trâm lên tóc theo kiểu của cô, rồi còn đeo cả đồng hồ tay nữa. Nhưng chẳng có cách nào hiệu quả. Mọi...
0.29149 sec| 861.172 kb