Tại sao khi đứng sát tường chúng ta không thể đứng bằng một chân?

Nếu đứng theo thế “kim kê độc lập”, tức là đứng bằng một chân, bạn vẫn có thể giữ thăng bằng trong một thời gian. Người đã luyện tập còn có thể đứng lâu hơn. Nhưng nếu bạn đứng ép sát người vào tường, để thân bên trái, chân trái và tay trái chạm tường, rồi co chân phải lên, bạn sẽ thấy mình không thể đứng vững bằng chân trái mà dễ bị ngã ra ngoài. Vì sao lại như vậy?
Khi chúng ta đứng, phần diện tích do hai bàn chân tạo ra trên mặt đất là mặt phẳng tiếp xúc. Chỉ khi đường tác dụng của trọng lực đi qua mặt phẳng tiếp xúc này, cơ thể mới giữ được thăng bằng. Nếu đường tác dụng của trọng lực lệch ra ngoài mặt phẳng ấy, ta sẽ không đứng vững.
Khi hai chân tách nhau, mặt phẳng tiếp xúc rộng nên cơ thể đứng khá chắc. Hai bàn chân càng cách xa, tư thế càng vững. Ngược lại, đứng bằng một chân khiến mặt phẳng tiếp xúc nhỏ hơn, nên việc giữ thăng bằng khó hơn. Tuy nhiên, ta vẫn có thể điều chỉnh tư thế để đường tác dụng của trọng lực đi qua bàn chân đang chống.
Khi đứng sát tường và nhấc chân phía ngoài lên, mặt phẳng tiếp xúc không chỉ nhỏ lại mà cơ thể còn không thể nghiêng vào phía tường để điều chỉnh trọng tâm. Vì đường thẳng đứng qua trọng tâm không đi qua mặt phẳng tiếp xúc do một chân tạo ra, nên dù cố gắng đến đâu, ta cũng khó đứng vững. Muốn đứng một chân được, cần đứng cách tường một khoảng để cơ thể có thể tự điều chỉnh.