Đường đua của niềm tin

Thủ đô Mexico, một buổi tối mùa đông năm 1968. Đồng hồ chỉ bảy giờ kém mười phút. Vận động viên John Stephen Arkwari của Tanzania tập tễnh hoàn thành những mét cuối cùng của đường đua Olympic, một chân vẫn đang được băng bó. Anh là người cuối cùng về đích trong cuộc thi marathon năm ấy.
Những người chiến thắng đã nhận huy chương và lễ trao giải cũng kết thúc từ lâu. Vì thế, sân vận động gần như vắng lặng khi Arkwari, với vết thương ở chân còn rướm máu, vẫn cố chạy nốt vòng cuối cùng để về đích. Chỉ còn Bud Greenspan, nhà làm phim tài liệu nổi tiếng, đứng đó ngạc nhiên nhìn anh từ xa.
Không giấu được sự tò mò, Bud bước đến chỗ Arkwari đang thở dốc và hỏi vì sao anh vẫn vất vả chạy về đích, trong khi cuộc đua đã kết thúc từ lâu và khán giả cũng chẳng còn mấy ai.
John Stephen trả lời bằng giọng đứt quãng vì mệt:
– Tôi hạnh phúc vì đã hoàn thành chặng đua với tất cả cố gắng của mình. Đất nước tôi gửi tôi đi chín ngàn dặm đến đây không phải chỉ để bắt đầu cuộc đua, mà là để hoàn thành nó.